Showing posts with label UK. Show all posts
Showing posts with label UK. Show all posts

Friday, 24 February 2012

Missing UK & Norwich, 24/2/2012

Sweetheart,

So many things remind me of my beloved UK & Norwich today.

I received the table-tennis blade which is sent from the UK even though it was made in China.

In last few days I've been in an email conversation with a person who was very close to me in the long years over there and who is still there.

A friend of mine who has just come back from the UK came to see me and we shared some nice UK experience which we both loved. I guess those are the things we all loved: A free life, a fresh air, green trees, blooming flowers, the squirrels, the rabbits, the crowns, and the falling snow,...

After a long time I successfully recovered my DropBox account thus was being able to get back some old photos. They made me missing the country and city with all people I met there so much. Many of the photos were about us or about things that are connected to us, and they made me missing you, darling!

And you, you sent me the music which was first introduced to me by you, and which I liked from the first time. We spent so much time sitting together in the small room listening to the rythm, discussing the story presented there, telling each other how amazing they could composed such a lovely piece of music and what it inspired our imaginations, loving every feeling it brought,...

A UK-feeling day, I love it.

And I love you, my TNT!

Monday, 18 April 2011

Cởi mở với thế giới, VN sẽ phát triển mạnh mẽ

(Trích từ nội dung trò chuyện của Thứ trưởng Ngoại giao Anh với VietNamNet)


Cởi mở với thế giới, VN sẽ phát triển mạnh mẽ
- Vì sao ông lại chọn các nhà báo tương lai của Việt Nam để đối thoại?
Khi đến một đất nước, tôi không chỉ muốn gặp gỡ các quan chức cấp cao để trao đổi về quan hệ hợp tác giữa hai chính phủ, mà còn muốn gặp người dân bình thường, đặc biệt là những người trẻ, những người có vai trò lớn trong tương lai của Việt Nam với tham vọng và mong muốn cống hiến cho đất nước của họ. Dân số Việt Nam rất trẻ, vì vậy, được gặp những người  trẻ là một điều tuyệt vời.
Chúng ta đang sống trong một thế giới toàn cầu hoá, các nước đều phụ thuộc vào nhau. Thành công phụ thuộc nhiều vào kỹ năng, giáo dục và cả thông tin truyền thông. Với sự bùng nổ của Internet và các thiết bị di động, xã hội ngày càng cởi mở hơn, truyền thông càng phát triển thì nền kinh tế càng phát triển, đất nước càng thịnh vượng.
Trong bối cảnh hiện nay, không quốc gia nào có thể phát triển thịnh vượng một mình. Kinh tế thế giới đang ngày càng hội nhập, quốc gia nào cởi mở với thế giới, đồng thời tạo cơ hội điều kiện cho các công dân của mình sáng tạo, đổi mới, năng động, quốc gia đó sẽ vươn lên mạnh mẽ trong tương lai.
Tiếp cận cởi mở và hướng ngoại hơn với thế giới, Việt Nam sẽ hưởng lợi nhiều từ một thế giới đang toàn cầu hóa mạnh mẽ.
Tôi muốn nhắn nhủ đến các sinh viên báo chí một thông điệp: Các bạn là những người đảm bảo cho đất nước được trang bị đầy đủ để thành công, bởi các bạn chính là một phần của truyền thông thế giới đang thay đổi không ngừng.
Chính trị thực sự là vì dân
- Vậy theo ông, truyền thông đang thay đổi chính trị như thế nào?
Truyền thông đang thay đổi cách các chính trị gia giao tiếp với công chúng. Ví dụ ở Anh, tất cả các thông tin về hoạt động của Quốc hội hay các cơ quan Chính phủ đều được công khai. Điều này thực tế đã diễn ra hàng trăm năm nay, song khoảng 20 năm trước thôi, việc tra cứu những thông tin như thế trong thư viện rất bất tiện và mất thời gian. Còn bây giờ, với Internet, bất cứ ai cũng có thể tra cứu các thông tin này chỉ trong vòng vài giây và từ bất cứ nơi nào trên thế giới. Ví dụ chỉ cần tìm kiếm tên tôi, cử tri sẽ thấy toàn bộ thông tin và văn bản liên quan đến 6 năm làm chính trị của tôi: những bài phát biểu, số lượng phiếu bầu…
Muốn các công dân, đặc biệt là những người trẻ, quan tâm hơn đến chính trị, trước hết các chính trị gia phải cho họ thấy chính trị thực sự là vì dân, để người dân hiểu những gì Chính phủ đang cố gắng đạt được.
Bản thân các công dân cũng cần tự trang bị thông tin, tri thức, chủ động tham gia nhiều hơn vào sự phát triển của đất nước. Nhất là trong thời đại Internet, không ai có thể nói rằng họ không có điều kiện cập nhật thông tin về tình hình chính trị nước nhà. Chính phủ Anh công bố báo cáo về ngân sách trên website của mình và người dân không khó khăn gì để đọc được toàn bộ báo cáo đó hoàn toàn miễn phí, hoặc họ có thể tìm đọc bình luận, phân tích về báo cáo đó trên các phương tiện thông tin đại chúng.
- Vậy bản thân ông ứng xử thế nào với những nhận xét của công chúng về những thông tin họ tìm được trên mạng về mình?
Làm chính trị gia có lẽ phải hơi “mặt dày” một chút trước phản hồi của dư luận vì không ai có thể làm hài lòng tất cả mọi người, mọi nơi, mọi lúc. Điều tôi học được rất nhanh khi bước chân vào chính trường là luôn cởi mở với kiến nghị, đề xuất của công chúng. Làm chính trị cũng như phục vụ nhà hàng, luôn có những khách hàng lịch sự và những khách hàng không lịch sự. Không nên lo lắng, cứ mở lòng và suy nghĩ theo hướng phản biện: ý kiến của công chúng cũng quan trọng như ý kiến của chính mình. 
Đôi khi chính trị gia phải thay đổi cách làm của mình vì công chúng chê đúng, đôi khi họ phải thuyết phục công chúng rằng những gì họ đang làm là đúng. Dù có những ý kiến khác nhau, quan trọng là làm cho công chúng hiểu được nguyên nhân và mục đích những việc Chính phủ đang làm.
Nhờ truyền thông, người dân ngày càng có nhiều cơ hội hiểu hơn công việc của Chính phủ. Truyền thông đang thay đổi thế giới, quốc gia nào tận dụng được truyền thông sẽ vẽ nên con đường phát triển thịnh vượng cho mình trong tương lai.

Thursday, 4 November 2010

Một góp ý nhỏ nhằm nâng cao hiệu quả họp Quốc hội

Mặc dù không theo dõi được đầy đủ và tưởng tận kỳ họp Quốc hội này nhưng hễ khi nào xem được trên TV là thấy có 2 loại hình ảnh: Một là đại biểu Quốc hội chất vấn với rất nhiều câu hỏi, mã mỗi câu hỏi, để làm rõ, có thể cần tranh luận cả tiếng đồng hồ; và hai là, thành viên Chính phủ giải trình tuy dài dòng nhưng thường thiếu trọng tâm, lảng tránh các câu hỏi chính, đôi khi khiến chủ tọa phiên họp phải nhắc nhở. Dường như tình trạng này vẫn thế bao nhiêu năm nay, đài báo cũng đã nói nhiều.

Liên hệ tới các phiên chất vấn ở House of Commons (gần như Hạ nghị viện) ở Anh, khi người chất vấn thường nêu từng câu hỏi một, ngắn gọn và rõ ràng, trực diện, và đại diện chính phủ phải trả lời cụ thể, thẳng thắn vào câu hỏi đó trước sự quan sát của toàn bộ nghị viên cũng như những người theo dõi qua truyền hình. Khi đại biểu đặt câu hỏi, hoặc khi đại diện chính phủ trả lời, thường có những đại biểu/thành viên chính phủ khác đứng lên biểu hiện sự quan tâm, đồng tình với phát biểu ấy. Đồng thời nếu câu hỏi nêu lên ngớ ngẩn, hoặc đại diện chính phủ giải trình không xác đáng, nhiều đại biểu sẽ ồ lên, thậm chí phá lên cười để biểu thị sự phản đối. Hồi ông Brown mới lên thay Tony Blair, có lẽ do bản thân vốn nói lắp, lại chưa quen trả lời chất vấn, ông Brown liên tục lắp bắp, lặp đi lặp lại câu trả lời, thái độ lùng túng lộ ra rõ rệt khiến đại biểu, người xem TV (là tôi), thậm chí cả chủ tọa phiên chất vất bò lăn ra cười. Dần dần ông Brown khá lên, nhưng những trận cười, nhưng đợt BUZZZZZZZZ phản đối ko bao giờ rời bỏ ông, cũng như không rời bỏ ông Blair, hay ông Cameron hiện tại.

Nghe qua tưởng như những phiên họp kiểu mổ bò với nhiều tràng cười, tiếng BUZZZZZ phản đối ấy toàn là vô bổ, vô chính phủ, vớ vẩn,.., nhưng không, các vấn đề trong xã hội được đưa ra mổ xẻ đến nơi đến chốn, không có sự lảng tránh, và kết quả của nó thể hiện trong sự phát triển toàn diện của nước Anh thì không khó để chứng kiến. Cũng nói luôn là câu trả lời của đại diện chính phủ không thường xuyên làm hài lòng người chất vấn nhưng là một người chứng kiến, tôi nhận thấy thường cả hai bên đều có logic của họ - logic hợp lý chứ không phải kiểu nói lấy được mà đôi khi ta gặp phải.

Nên chăng Quốc hội nước ta cũng áp dụng mô hình chất vấn - giải đáp tương tự: Đại biểu nêu từng câu hỏi một và thành viên chính phủ trả lời thẳng vào đó, từng vấn đề một. Nếu nhiều đại biểu có cùng câu hỏi thì khi một người nêu ra, các đại biểu khác có thể bấm vào một nút thể hiện sự ủng hộ, chủ tọa sẽ thông báo có, ví dụ, 58 đại biểu có cùng mối quan tâm, rồi mời thành viên chính phủ trả lời. Sau khi nghe trả lời, nếu đại biểu chưa hài lòng có thể tiếp tục chất vấn, và chỉ bằng nhũng câu hỏi xoay quanh một vấn đề cần làm rõ đó. Nếu cần, chủ tọa phiên họp có thể nhắc nhở thêm, yêu cầu đại biểu hỏi rõ hơn hay yêu cầu thành viên chính phủ đi thẳng hơn vào trả lời chất vấn. Cũng có thể bố trí để những đại biểu chưa hài lòng với câu trả lời, thay vì đứng lên và BUZZZZZ như bọn Anh béo, bấm một nút để thông báo, và chủ toạn phiên họp công bố tổng số này.

Việc bố trí cách hỏi - đáp từng vấn đề này sẽ có hai lợi ích rất rõ so với cách thức hiện tại: Thứ nhất, tiết kiệm thời gian - ví dụ kỳ họp này rất nhiều đại biểu chất vấn về Vinashin, cơ chế bấm nút ủng hộ tiết kiệm thời gian, đồng thời tạo được trọng lượng cho câu hỏi. Thứ hai, đi vào từng vấn đề một sẽ giúp thành viên chính phủ tập trung giải đáp băn khoăn của đại biểu, một mặt có thể nâng cao chiều sâu của giải trình, mặt khác nâng cao tính trách nhiệm vì dù muốn lảng tránh cũng không được.

Có thể ai đó sẽ nghĩ nếu hỏi - trả lời - truy vấn tiếp sẽ tốn kém thời gian quá thì người viết bài này trộm nghĩ, thời gian tiết kiệm được qua cơ chế bấm nút ủng hộ sẽ đủ cho hoạt động truy vấn. Vẫn với ví dụ Vinashin, nếu mỗi đại biểu giành 3' chất vấn, thì 10 đại biểu đã có tới 30' rồi, thời gian vẫn thế, mà chất lượng hỏi - đáp sẽ cao hơn nhiều.

Nhân nói với Vinashin lại thầm tiếc, giá như nhà nước bố trí được thư ký cho các đại biểu quốc hội, tốn kém có là bao...

Monday, 26 July 2010

26/7/2010 - Hẫng...

Vì sau bao nhiêu ngày làm việc vất vả, thức đêm thức hôm, quên ăn quên ngủ, đau đầu mệt óc,... giờ tự nhiên không còn nó để làm nữa...

Vì nhịp sống "ngủ dậy - lên lab - đêm về nấu ăn" tự nhiên có thể bị ngắt đi mà chưa có một nhịp sống khác thay vào...

Vì chỗ ngồi hàng ngày, hành lang quen thuộc giờ có thể không được/phải gặp lại hàng ngày...

Vì tự dưng một ngày, những bạn bè thân thuộc đã ở bên trong một thời gian dài thoắt cái đã cách rất xa... Ở đây dù không gặp nhưng vẫn có cảm giác là gần, cần là gọi, gọi là có, còn bây giờ...

Vì đã gần 5 năm với biết bao nhiêu chữ "giá như" cuối cùng cũng đã gần trôi qua... Nhìn lại những gì được, mất có lẽ chưa thể đầy đủ ngay lúc này nhưng vẫn đó cảm giác ngậm ngùi...

Vì....

Tuesday, 15 June 2010

Surprising or not?


 North Korea team supporters (by Bình Nguyên)

I went to the bar to support North Korea as I thought they wouldn't have many fans. It seemed that I was right when the TV showed only a dozen of North Korean people in their uniforms and with small hand-held national flags in the stadium. Interesting enough, most people (about 75-75%) in the bar were with North Korea: When the team had a good ball they cheered much louder than when Brazil did. Near the end of the first half the voice was so loud that I had to look at the behind when I discovered a large North Korean national flag! What a surprise! I had a chat with the guy who bought the flag online (he's on your right hand side) and came with his friends. He supports North Korea for the similar reason as myself. Then I thought: Ok, may be everyone supports that team because he/she thinks that no one will be with them! It seems that supporting the minority, the weak, the suffered is something pretty natural. That's something nice about the human being :-) And honestly, what the North Korea players showed proved that they well deserved the supports: They played confidently with strong attitudes.

Brazil's show was not much impressive today. They should do much better if they want to go to the final and be champion again. Come on, we all want to see your superb skills!!!

Sunday, 6 June 2010

Đi qua hoa cúc

Sáng nay đi chợ, đang kéo ba-lô leo ngược lên dốc thì nhìn thấy những bông cúc trắng xinh tươi phía sườn con đường. Màu trắng trên nền lá và cỏ xanh + màu vàng của những bông bồ công anh phía dưới + màu vàng của nắng thật yên bình và tươi trẻ. Thế là nhảy qua rào chắn (có rào vì phía ngoài là sườn hơi dốc còn ngoài nữa là đường ô-tô ^^) ra chụp ảnh - thật sáng suốt & tiện lợi khi đi đâu cũng kè kè cái máy ảnh :)) Hí húi một lúc thì ra một số tấm, trong đó có 1 tấm như dưới đây, rất chi là sung sướng.

Tuesday, 1 June 2010

Quan trọng hay cấp thiết?

Các tranh luận trong kế hoạch xây dựng đường sắt cao tốc (ĐSCT) vẫn đang nóng bỏng. Nhận thấy nhiều trong số những người lên tiếng ủng hộ dự án bị nhầm lẫn giữa tính ưu việt của ĐSCT với tính cấp thiết & hợp lý của việc khởi động ngay và luôn.

Saturday, 15 May 2010

Tại sao dùng máy Pentax?

Post trả lời môt bác trên vnphoto nhưng topic bên đó đi nhanh quá nên copy về đây + chỉnh sửa + bổ sung trả lời của các bác XELU & saohom để lưu lại và refer đến cho tiện khi cần thiết.

Bối cảnh là có 1 bác có một collection lens manual Pentax K, toàn lens xịn và được một số bạn bè khuyên nên mua adapter để dùng trên Canon hay Nikon nhưng bác ấy vẫn băn khoăn và nghĩ rằng có thể lens Pentax dùng trên Pentax sẽ hợp hơn. Và bác ấy đúng bởi một số lý do sau:

Monday, 26 April 2010

Tớ ghét tất cả những ai không thích Trung Quốc!

Mấy hôm trước xảy ra sự kiện BBC & Đỗ Ngọc Bích, thấy bà ta bị phê phán tơi bời vì các luận điểm phi khoa học, phi lịch sử, phi dân tộc của bà ấy, A lại nhớ tới B. Những luận điểm bênh Tàu và câu nói "ghét tất cả những ai không thích Trung Quốc!" của B mà đưa lên BBC thì B còn bị chửi quá bà Bích. Nhưng xét ra, có lẽ B cũng như bà Bích, chỉ vì quá thiếu hiểu biết về lịch sử và chính trị, hay nói phô thì là ngu dốt về chính trị, mà thôi, chứ chắc chẳng tới mức vong bản để gọi là xỉ nhục dân tộc, phản bội tổ quốc, hay là người Tàu... như một số bà con kết tội.

Wednesday, 21 April 2010

£560 cho Pancolar 55mm f/1.4 - điên!

Để dễ so sánh hơn thì giá trung bình của 1 em Pancolar 50mm f/1.8 vào khoảng £70 - tức là để nhanh thêm chưa đầy nửa stop, người mua em 55mm f/1.4 phải bỏ ra số tiền gấp 8 lần! Điên mất rồi!


Friday, 16 April 2010

Hoa xuân

Ảnh đầu chụp với ống Pancolar 50mm f/1.8, ảnh sau với ống SMC Takumar 55mm f/1.8. Tại mùa xuân và hoa đẹp quá.


Hello spring

Từng ngón tay xòe đón xuân sang


Cherry blossom

Xuân tới trăm hoa cười (Mãn Giác thiền sư)

Thursday, 4 March 2010

Fund education, not war!

Không biết liệu việc biểu tình kia có kết quả đến đâu nhưng kể ra những SV có bức xúc đó được quyền nói to quan điểm của mình cho mọi người biết cũng là cái hay. Mà chắc chắn rằng trong số SV biểu tình này sẽ chẳng có ai vì thế mà bị chính quyền thành phố, nhà trường, khoa hay giáo viên trù úm, làm khó dễ gì.

Sunday, 28 February 2010

An action-packed day

Mình thích cách tiếp cận này: Ko phủ nhận nhưng đưa ra những kiến giải khác, và tất nhiên có evidence chứ ko có chuyện nhắm mắt nói lấy được. Khá thú vị là mặc dù phần lớn thính giả là Christian và mục đích buổi nói chuyện là để bênh vực Christianity nhưng vẫn có những câu hỏi khá thẳng thắn và hóc búa...

Friday, 19 February 2010

Gỗ mục...

"...Thoạt đầu ai cũng tưởng chẳng làm sao. Cùng là đất nước, đi đâu mà chả thế? Từ Bắc vào Trung, đâu đâu lại không có những con mắt nhìn vào những con mắt mà như gói ghém cả một trời thương; từ Trung vào Nam, chỗ nào mà lại chẳng có những miệng cười, không nói ra lời mà hàm súc biết bao duyên thắm?

Vậy mà không; lòng người xa nhà y như thể là khúc gỗ bị mối ăn, mục nát từ lúc nào không biết. Trông bề ngoài thì không có gì khác lạ, nhưng cầm một cánh hoa khẽ đạp vào thử mà xem: tiếng gỗ kêu nghe mệt mỏi, u buồn, mà nếu gõ mạnh thêm chút nữa, ta sẽ thấy gỗ vỡ tan, để lộ ra tảng mục lỗ chỗ như tổ ong, tiết ra một thứ bụi vàng hanh hao, nhạt nhẽo..."
(Vũ Bằng, Thương nhớ mười hai)

Hôm qua đi ngủ sớm quá, gần sáng tỉnh dậy và không ngủ lại được, nằm tự nhiên miên man nhớ đến đoạn tự ngôn trong "Thương nhớ mười hai" của Vũ Bằng. Đã 5 năm xa Tổ quốc, chưa phải quá dài nhưng cũng không còn là ngắn. Dù chưa tới mức mất mát như mô tả trong đoạn tự ngôn trên nhưng đã hiểu hơn nỗi lòng tác giả. Thèm về Việt Nam, thèm gặp gia đình, họ hàng, thèm đi trên đê nghe gió lồng lộng, nhìn những trâu bò thảnh thơi gặm cỏ, thèm phóng tầm mắt trên những cánh đồng lúa xanh mướt trải xa như vô tận, thèm nhìn con sông Hồng mùa lũ nước cuồn cuộn đỏ đặc phù sa, thèm nhìn những xóm như ốc đảo bao bọc bởi rặng tre, chơi vơi giữa biển lúa,.. Thèm ngồi nghe mọi người ở quê kể chuyện cày bừa, cấy hái, thèm ngửi mùi rơm rạ thơm thơm mà hăng hăng vị bùn, thèm ôn lại những ngày vất vả đã qua - dù hiện tại còn chẳng ít khó khăn...

Ngày học lớp 9, lớp 10 gì đó có bài "Cuối xuân tức sự" của Nguyễn Trãi mà cô giáo phân tích ra là 2 câu đầu tả người, 2 câu sau tả cảnh, cũng hứng lên làm thơ, 2 câu đầu tả cảnh, 2 câu sau tả người, chả kém gì Nguyễn Trãi :-))

Quê hương
Cánh đồng lúa chín trải xa xa
Dòng sông uốn khúc chảy hiền hòa
Trẻ em vui vẻ nô ngoài bãi
Nhìn cảnh quê hương ấm lòng ta

Ấy là thơ thế, chứ quê hương còn nghèo, người quê hương còn vất vả lắm...

Friday, 12 February 2010

UK and NZ - một ngày tháng 2

Ngày tháng 2 UK được đánh dấu bởi một đợt gió tuyết hoang tàn...


Ngày tháng 2 NZ ấm áp hơn...

Monday, 8 February 2010

The Lunar New Year - Spring Festival is coming. Please say its name correctly!

My dear friends,

What would you think if I innocently & enthusiastically acclaimed: "Wow, so you also celebrate the American Christmas! That's interesting!"

Of course you wouldn't find it very interesting that someone think your country celebrates an "American" Christmas!

For the first time you may find it a bit funny for my poor knowledge, thus you may explain briefly that there's no "American-", or "Italian-", or "whatever-" Christmas but Christmas only, as it is.

The second time you heard the sentence though, you'd be annoyed at the stupid person who seemed to come from nowhere on this Earth.

And from the third time, I guess you'd find yourself angry to keep explaining to all these no-brainers that Christmas is Christmas, it is to celebrate the birth of The King Jesus Christ, and it does not need whatever
country to act as the prefix.

Well I understand you, fully. As it is pretty the same feeling when I explain to you guys about our New Year's Day - Spring Festival.

In Vietnam, China, South Korea, North Korea, Mongolia, Taiwan (depending on whether you consider Taiwan independent or a part China, but please don't argue about that here) and the pre-1873 Japan, we all celebrate the New Year's Day based on the movement of the Moon. For the reason we call it Lunar New Year. More accurately, our Lunar calendar is also fine-turned by the movement of the Sun, but we all call it just Lunar calendar. The beginning of the Lunar calendar marks the arrival of Spring, thus you can call the event the Spring Festival as well.

Many of you call the event Chinese New Year, that's REALLY annoying! It may not originally came from our homelands the same way Christmas didn't originate in your countries.

We believe when you say that, you're simply ignorance. For the same reason you think that everyone with black hair, yellow skin, black eyes Chinese even though he/she may well come from Thailand, Malaysia, Vietnam, Korea, etc.

You can be even more confused because almost all Chinese people you know (quite many we guess) call the event Chinese New Year, too. It's simply because those people want to distinguish between their New Year and the Gregorian calendar New Year, and they, like you, do not know that the same event is celebrated in other countries. This happens to most of my Chinese friends.

A Korean friend told me that she was so troubled with the Western friends' confusion that she explained to them that in Korea, her people call it Korean New Year. "How patriotic but wrong" - I said.

Well, to this route there will be Vietnamese New Year, Mongolian New Year, etc, to be added to the collection of just one element. And that could lead to a pointless verbal war which would be bad as we are to the most important holiday of the year. It's time for celebration!!!

So please my dear friends, please show your respect to your Vietnamese, Chinese, Korean, Mongolian, Taiwanese friends by calling the event as it is. And it is Lunar New Year - Spring Festival.

I know that in some Arabic/Islamic countries, people also use a version of Lunar calendar but their calendar is purely based on the movement of the Moon, not adjusted by the movement of the Sun like ours. Luckily even though they do have the 1st day of the Lunar calendar of course, it's not important to them and they wouldn't argue to get the special name of Lunar New Year.

So please, please call it right, call it "Lunar New Year", or "Spring Festival".

Please spread these words to those you know, too.

Thank you.

Binh Nguyen
thienhadebetanhhung


http://ghicheptanman.blogspot.com/2010/02/lunar-new-year-spring-festival-is.html

Saturday, 21 November 2009

Tại sao người ta có thể "quên" một phần máu thịt của tổ quốc?

Hôm nay (21/11/2009) đọc được tin Sở Văn hóa Thể thao và Du lịch Thành phố Hồ Chí Minh đang gấp rút hoàn tất hồ sơ để có thể kiến nghị thanh tra xử phạt hành chính mức 10-20 triệu đồng với các đơn vị có clip quảng cáo đưa thông tin thiếu sót về chủ quyền của Việt Nam, tiêu biểu là các Công ty chicilon media (trung quốc) và Công ty bảo hiểm Dai-i-chi Life (Nhật Bản).

Trước đó, xung quanh vụ giải thưởng lập lờ của Công ty Sài Gòn AnPha , trong hồ sơ giải thưởng Rồng Vàng Việt Nam do Công ty Sài Gòn AnPha thiết kế và lưu hành , ngay cả bản đồ Việt Nam, đơn vị tổ chức cẩu thả đến mức không có hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam.

Trong bối cảnh tranh chấp trên Biển Đông ngày càng nóng bỏng với sự gia tăng áp lực quân sự của trung quốc, những kẻ chó lợn mang mặt người đó đâm chìm tàu, bắt bớ, đánh đập, giam giữ, cướp bóc, đòi tiền chuộc, thậm chí bắn vào ngư dân Việt Nam trên đường tránh bthì việc ngay trên chính đất nước mình mà để xảy ra những sự việc trên thì không thể chấp nhận. 10-20 triệu ư, máu thịt của Tổ quốc mà bao thế hệ tiền nhân ghìn giữ để bây giờ con cháu rẻ rúng đến thế hay sao?

Nhớ lại hồi tháng 3 chuẩn bị các tiết mục của SV Việt Nam để tham gia International Party, nhờ một anh bạn lo phần phông nền. Anh vốn sống khá khép kín do có những khó khăn riêng nhưng đã tích cực tham gia. Nhìn anh lui cui vẽ bản đồ Việt Nam trên khuôn giấy A4 rồi hí húi đo đo vẽ vẽ để đặt chính xác nhất vị trí quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa, trong lúc đang bận quýnh cả lên đôi khi thấy anh cẩn thận quá mức cần thiết, nhưng bình tâm nghĩ thì hiểu rằng trong đó gói ghém rất nhiều tình yêu và trách nhiệm với đất nước.

Những sự kiện "quên" bài báo trên nêu ra đều liên quan tới những cơ quan có trách nhiệm xét duyệt, làm sao người ta có thể để nó xảy ra???

Wednesday, 7 October 2009

Thử tính năng trưng cầu.

Provided by http://www.learnmyself.com

Where are you from?
Africa
America
Asia
Australia
Europe
Other
Please Specify:
sheepskin boots

Tuesday, 1 September 2009

15 books

Here are the rules: Don't take too long to think about it. Fifteen books you've read that will always stick with you. First fifteen you can recall in no more than 15 minutes. Tag 15 ( or more) friends, including me because I'm interested in seeing what books my friends choose.

1. The three musketeers ("Ba người lính ngự lâm" in Vietnamese): "All for one, one for all!!"

2. The Hunchback of Notre Dame ("Nhà thờ Đức Bà ở Paris" in Vietnamese): What a touching ending and a beautiful name of Esmeralda.

3. One hundred years of solitude ("Trăm năm cô đơn" in Vietnamese): Borrowed from eT. The last book I read before coming to the UK. Usually read it with the hidden desk lamp so that my parents didn't know I stayed up too late.

4. Quo Vadis: "Quo Vadis, Domine?" The movie made by Poland is also very nice with the so..o..oo pretty actress, beautiful scenes and bloody Rome massacre.

5. Nỗi buồn chiến tranh (translated into English under the name "The sorrow of war"): How an individual's life is spoilt by the war. I hate war. I hate violence.

6. Đống rác cũ (could be translated as "The rubbish of the old regime"): I personally think the writing style is comparable to "Vanity Fair" by Thackeray even though the context are very different. "Vanity Fair" is also a good book for its non-boringly continuous humorous tone.

7. The bridges of Madison county ("Những cây cầu ở quận Madison" in Vietnamese): A true love! I think the last paragraphs are one of the most beautiful work ever written.

8. Animorphs (this is a set of around 50 small books actually): I thought about Harry Potter but ultimately chose this one due to its imaginability and creativity and somewhat less popularity.

9. In Desert and Wilderness ("Trên sa mạc và trong rừng thẳm" in Vietnamese): Kind of the classic for children.

10. Cuore (Italian, translated into Vietnamese under the name "Những tấm lòng cao cả" or "Tâm hồn cao thượng"): This will be one of the very first books for my kidsss :-)

11. Martin Eden: I once hoped that I wouldn't be trapped into the situation of Martin ^^

12. Divine Mistress ("Người tình tuyệt vời" in Vietnamese): A friend lent it to me when I was in the hospital. The name was a bit cheesy but the love story was notable.

13. The letter of an unknown woman ("Brief einer Unbekannten" in German, "Bức thư của người đàn bà không quen" in Vietnamese): An unimaginable love story. The greatest thing is that it could be real, everything could be real!! Other short stories by Stefan Zweig are nice as well.

15. 天龙八部 ("Thiên long bát bộ" in Vietnamese, can be tranlated as "The eight kungfu styles of the dragon"): A typical kungfu work by the famous kungfu writer Jin Jong (金庸).

15. The Third Chimpanzee: The Evolution and Future of the Human Animal. I'm reading this one, and after that the other two by Jared Diamond. Very interesting history from the view of a biologist.

Thursday, 6 August 2009

Bao giờ?

Ngày 1/8, một tàu cá Việt Nam với 13 ngư dân trong khi đang tránh bão tại quàn đảo Hoàng Sa thì bị trung quốc bắt giữ.

Ngày 3-8 Bộ Ngoại giao VN đã có công hàm gửi đsq tq tại VN yêu cầu phía tq thả ngay 13 ngư dân và tàu cá, đồng thời nhanh chóng thông báo cho phía VN về tình hình của các ngư dân.

Ngày 5-8, trả lời Tuổi Trẻ, ông la chí dân - bí thư thứ hai đsq tq - cho biết đã nhận được công hàm Bộ Ngoại giao VN gửi ngày 3-8 chuyển về cơ quan có thẩm quyền. Tuy nhiên, ông ta từ chối cung cấp thông tin liên quan đến việc tq sẽ xử lý công hàm như thế nào và trong thời hạn bao lâu.

Báo Đại đoàn kết ngày 6/8/09 có bài Hãy “mở lòng” vì vận nước, trong đó cho biết:

Hội Tư vấn khoa học công nghệ và quản lý TP. Hồ Chí Minh hai lần gửi công văn lên Bộ Giáo dục và Đào tạo (GD - ĐT) đề nghị được phản biện dự thảo Chiến lược phát triển giáo dục Việt Nam (2009 – 2020) với cam kết: “Nếu được giao nhiệm vụ tư vấn phản biện, chúng tôi sẽ mời các chuyên gia hàng đầu vào ban chủ nhiệm phản biện. Tiến hành các thảo luận nội bộ, tổ chức hội thảo chuyên đề, thống nhất ý kiến quan điểm để cuối cùng có một công trình phản biện mang tính khoa học cao”.

Nhưng đã 5 tháng trôi qua, Bộ GD – ĐT không có bất cứ một phản hồi nào.

Tự nhiên nghĩ nếu "cơ quan có thẩm quyền" của tq cũng ứng xử với công hàm của BNG VN theo cách Bộ GD-ĐT ứng xử với Hội Tư vấn khoa học công nghệ và quản lý TP. Hồ Chí Minh thì ngư dân cứ gọi là đi toi.

Giờ chỉ hy vọng các bạn tq sẽ đối xử với VN tốt hơn tự ta đối xử với ta thôi. Liệu có không? Kể ra thì 12 ngư dân bị bắt đợt trước, hiện vẫn bị tq giam giữ để và đòi tiền chuộc (bạn còn giảm giá tiền chuộc rồi nữa) đã được bạn nuôi hơn 2 tháng, nhưng có khi đến hết tháng thứ tư bạn sẽ trả về không chừng.

Viết bài này lại nhớ về một bài của một người bạn cũ. Bạn bộc lộ rõ sự phẫn nộ khi tòa án tối cao Mỹ một lần nữa bác bỏ đơn kiện của các nạn nhân chất độc màu da cam Việt Nam. Mình cũng chia sẻ thực tế đáng buồn ấy nhưng đồng thời chỉ ra rằng, đợt đó đang nhân vụ chính quyền địa phương khắp nơi xà xẻo tiền trợ cấp ăn Tết cho người nghèo, chừng nào đồng bào với nhau mà còn đối xử với nhau theo kiểu đó thì đừng có mong người nước ngoài đối xử tốt với mình. Kể ra mình cũng hay comment theo kiểu đó. Bạn không thích, và dần dần thậm chí ghét kiểu bình luận đó của mình.

Nhưng liệu có đúng không, khi chính người mình đối với nhau không ra gì mà cứ đòi những người ở một đất nước khác phải thế nọ thế kia với mình?

Vẫn xót ruột khi nhìn các nạn nhân chất độc màu da cam, vẫn cảm thông với các ngư dân bị lũ bạo quyền cướp bóc, giam giữ. Nhưng để giúp họ về mặt lâu dài, để tiếng nói VN có sức nặng lớn hơn trên diễn đàn quốc tế, nước mình phải mạnh lên đã, người mình phải yêu thương, đùm bọc nhau trước đã. Và nhất định cách ứng xử kiểu "xì trum tháng trôi qua, xì trum không có bất cứ một xì trum nào" không có quyền tồn tại!

Ngoài lề nhưng cũng có liên quan: Đang đọc "Tuấn - chàng trai nước Việt", recommend mọi người.