Showing posts with label Thơ. Show all posts
Showing posts with label Thơ. Show all posts

Wednesday, 3 November 2010

Gửi em, 3/11/2010

Anh chưa từng đợi em
Trên con đường hoa sữa
Mà nghe hương chớm nở
Tưởng em ùa vào lòng

Biển cuộn sóng mênh mông
Như nối dài nhịp đập
Của ngày đêm thao thức
Hai trái tim mong chờ

Lá vàng gọi mùa thu
Mặt hồ êm đềm quá
Dẫu xa mà không lạ
Nỗi nhớ đến là dài

Mong đợi một ngày mai
Trong nắng vàng se ấm
Dưới trời thu Hà Nội
Tay trong tay...

Friday, 14 May 2010

Hoa cúc xanh

Mỗi khi mất ngủ là hay nhớ tới hai câu thơ mà một người bạn đọc cho nghe trong một lần mất ngủ: "Hoa cúc xanh có hay là không có/Trong khu vườn tuổi nhỏ của anh xưa..." Thích sự êm đềm mà thơ Xuân Quỳnh mang lại.

Wednesday, 7 April 2010

Nụ hoa vàng cho em

Lang thang trên mạng tự nhiên bắt gặp "Nụ hoa vàng cho em" của Kim Tuấn - bài thơ đã được nhạc sỹ Nguyễn Hiền phổ thành ca khúc "Anh cho em mùa xuân". Câu thơ ngắn ngắn như nhịp bước, đọc mà thành hát, ngôn từ tươi trẻ và bình an, nhìn thấy chốn quê. Có nhiều bản "Anh cho em mùa xuân" nhưng thích nhất bản này.

Get this widget | Track details | eSnips Social DNA

Nghe nhạc và đọc thơ.

Nụ hoa vàng cho em

Anh cho em mùa xuân
Nụ hoa vàng mới nở
Chiều đông nào nhung nhớ
Đường lao xao lá đầy
Chân bước mòn vỉa phố
Mắt buồn vin ngọn cây

Anh cho em mùa xuân
Mùa xuân này tất cả
Lộc non vừa trẩy lá
Thơ còn thương cõi đời
Con chim mừng ríu rít
Vui khói chiều chơi vơi

Đất mẹ gầy cỏ lúa
Đồng ta xanh mấy mùa
Con trâu từ đồng cỏ
Giục mõ về rộn khua

Ngoài đê diều thẳng cánh
Trong xóm vang chuông chùa
Chiều in vào bóng núi
Câu hát hò vẳng đưa

Tóc mẹ gìa mây bạc
Trăng chờ trong liếp dừa
Con sông dài mấy nhánh
Cát trắng bờ quê xưa…

Anh cho em mùa xuân
Bàn tay thơm sữa ngọt
Giải đất liền chim hót
Người yêu nhau trọn đời
Mái nhà ai mới lớp
Trẻ đùa vui nơi nơi

Hết buồn mưa phố nhỏ
Hẹn cho nhau cuộc đời
Khi hoa vàng sắp nở
Trời sắp sang mùa xuân

Anh cho em tất cả
Tình yêu non nước này
Bài thơ còn xao xuyến
Nắng vàng trên ngọn cây…

===

Ở đây mùa xuân cũng đang sang rồi, hôm qua vừa phát hiện ra bao nhiêu hoa mận (?) nở bên bờ hồ, trắng và nhỏ và tươi. Mai kia phải vác máy ảnh theo thôi.

Saturday, 20 March 2010

Hồi ký của nhà thơ Hữu Loan

Để tưởng niệm nhà thơ - một con người trung thực, nghĩa tình và dũng cảm - đến với thế giới của những người không bao giờ chết (18/3/2010).

Friday, 26 February 2010

Học quên để nhớ

Học quên để nhớ cho nhiều
Học hờn giận để cưng chiều đấy thôi

Học lẻ loi để có đôi
Học ghen là để cho người thêm yêu

Em thì xa vắng bao nhiêu
Tôi đành học cách nói điều vu vơ

Học sắc sảo để dại khờ
Học già dặn để ngây thơ thuở nào

Tôi giờ còn lại chiêm bao
Cõi trần tục để thanh tao kiếp người

Mải mê học khóc cho cười
Quên hờ hững để cùng người đam mê…

Đặng Vương Hưng

Friday, 19 February 2010

Gỗ mục...

"...Thoạt đầu ai cũng tưởng chẳng làm sao. Cùng là đất nước, đi đâu mà chả thế? Từ Bắc vào Trung, đâu đâu lại không có những con mắt nhìn vào những con mắt mà như gói ghém cả một trời thương; từ Trung vào Nam, chỗ nào mà lại chẳng có những miệng cười, không nói ra lời mà hàm súc biết bao duyên thắm?

Vậy mà không; lòng người xa nhà y như thể là khúc gỗ bị mối ăn, mục nát từ lúc nào không biết. Trông bề ngoài thì không có gì khác lạ, nhưng cầm một cánh hoa khẽ đạp vào thử mà xem: tiếng gỗ kêu nghe mệt mỏi, u buồn, mà nếu gõ mạnh thêm chút nữa, ta sẽ thấy gỗ vỡ tan, để lộ ra tảng mục lỗ chỗ như tổ ong, tiết ra một thứ bụi vàng hanh hao, nhạt nhẽo..."
(Vũ Bằng, Thương nhớ mười hai)

Hôm qua đi ngủ sớm quá, gần sáng tỉnh dậy và không ngủ lại được, nằm tự nhiên miên man nhớ đến đoạn tự ngôn trong "Thương nhớ mười hai" của Vũ Bằng. Đã 5 năm xa Tổ quốc, chưa phải quá dài nhưng cũng không còn là ngắn. Dù chưa tới mức mất mát như mô tả trong đoạn tự ngôn trên nhưng đã hiểu hơn nỗi lòng tác giả. Thèm về Việt Nam, thèm gặp gia đình, họ hàng, thèm đi trên đê nghe gió lồng lộng, nhìn những trâu bò thảnh thơi gặm cỏ, thèm phóng tầm mắt trên những cánh đồng lúa xanh mướt trải xa như vô tận, thèm nhìn con sông Hồng mùa lũ nước cuồn cuộn đỏ đặc phù sa, thèm nhìn những xóm như ốc đảo bao bọc bởi rặng tre, chơi vơi giữa biển lúa,.. Thèm ngồi nghe mọi người ở quê kể chuyện cày bừa, cấy hái, thèm ngửi mùi rơm rạ thơm thơm mà hăng hăng vị bùn, thèm ôn lại những ngày vất vả đã qua - dù hiện tại còn chẳng ít khó khăn...

Ngày học lớp 9, lớp 10 gì đó có bài "Cuối xuân tức sự" của Nguyễn Trãi mà cô giáo phân tích ra là 2 câu đầu tả người, 2 câu sau tả cảnh, cũng hứng lên làm thơ, 2 câu đầu tả cảnh, 2 câu sau tả người, chả kém gì Nguyễn Trãi :-))

Quê hương
Cánh đồng lúa chín trải xa xa
Dòng sông uốn khúc chảy hiền hòa
Trẻ em vui vẻ nô ngoài bãi
Nhìn cảnh quê hương ấm lòng ta

Ấy là thơ thế, chứ quê hương còn nghèo, người quê hương còn vất vả lắm...

Tuesday, 2 February 2010

Mùa lá rụng

Bài thơ này được nghe lần đầu ở nhà L., cùng với bài "Ngày xưa Hoàng thị".

Mùa lá rụng


Mùa thu ở Matxcơva người ta thường treo những tấm biển trên các đại lộ, với dòng chữ : "Tránh đừng động vào cây, mùa lá rụng"

Những đàn sếu bay qua. Sương mù và khói toả.
Mátxcơva, lại đã thu rồi!
Bao khu vườn như lửa chói ngời
Vòm lá sẫm ánh vàng lên rực rỡ,

Những tấm biển treo dọc trên đại lộ
Nhắc ai đi ngang, dù đầy đủ lứa đôi
Nhắc cả những ai cô độc trong đời:
"Tránh đừng động vào cây, mùa lá rụng!"
Ôi trái tim tôi, trái tim của một mình tôi
Ðập hồi hộp giữa phố hè xa lạ
Buổi chiều kéo lang thang mưa giá
Khẽ rung lên bên khuôn cửa sáng đèn
Ở đây tôi cần ai, khi xuôi ngược một mình,
Tôi có thể yêu ai, ai làm tôi vui sướng:
"Tránh đừng đụng vào cây, mùa lá rụng!"
Nhắc suốt đường cũng chỉ bấy nhiêu thôi!

Nếu không có gì ao ước trong tôi
Thì có nghĩa chẳng còn gì để mất!
Anh từng ở nơi đây, từng là người thân nhất
Sao phút này làm người bạn cũng không?.
Tôi chẳng hiểu vì sao, cứ ngùi ngẫm trong lòng
Rằng tôi đã phải xa anh vĩnh viễn...
Anh - con người không vui, con người bất hạnh
Con người đi cô độc quá trên đời!
Thiếu cẩn trọng chăng? Hay chỉ đáng nực cười?
Thôi hãy biết kiên tâm. Mọi điều đều phải đợi...
Dịu dàng quá, dịu dàng không chịu nổi
Cơn mưa rơi thầm thì lúc chia li
Mưa tối rầm, nhưng ấm áp nhường kia
Mưa run rẩy trong ánh trời lấp loá...
Anh hãy cố vui lên, con đường hai ngả,
Tìm hạnh phúc yên lành trong ấm áp cơn mưa!...

Tôi ra ga, lòng lặng lẽ như xưa
Một mình với mình thôi, không cần ai tiễn biệt.
Tôi không biết nói cùng anh đến hết
Nhưng bây giờ, còn phải nói gì thêm!
Cái ngõ con đã tràn ngập màu đêm
Những tấm biển dọc đường càng thấy trống
"Tránh đừng đụng vào cây, mùa lá rụng!"

Olga Berggolts, 1938

Sunday, 31 January 2010

Thời gian - Thụy Thảo & Nguyễn Nhật Ánh

Thụy Thảo - Với thời gian

Mùa này có một chòm mây rất cũ
Chợt xanh trong đến ngơ ngẩn giữa trời
Chiều nay có một người rất cũ
Sao lạ lẫm quá, thời gian ơi...

Tất cả vẫn là những điều rất cũ
Mỗi mùa qua ta gặp giữa ngày thường
Lá cứ đổ và hoa cứ nở
Chẳng cần chờ phải nhớ hay thương...

Bức thư cũ ta viết rồi không gửi
Giờ như cho một ai đó khác rồi
Góc-để-quên bụi mờ trên ô cửa
Ranh giới ngày nào... chúng ta... tôi...

Tất cả vẫn là những điều rất cũ
Ta đã qua và gặp lại... bàng hoàng
Có những điều không chia làm hai nửa
Thời gian phủ mờ vẫn nặng mang...

Cây phượng cũ không còn nơi cũ
Quán ngày xưa của mùa vắng xa rồi
Có những điều ta tưởng rằng quen thuộc
Lại trở về trong dáng mới tinh khôi ...

Mùa nay có một chòm mây rất cũ
Chợt trong xanh đến ngơ ngẩn giữa trời
Có những người ta tưởng rằng rất cũ
Một ngày thành xa lạ... thời gian ơi..."


Nguyễn Nhật Ánh - Còn chút gì để nhớ

"...Có một lần, vâng, chỉ có một lần thôi, tôi dừng xe lại đứng nói chuyện dăm ba câu với nàng trước cửa . Thú thật đó là những câu chuyện nhạt phèo, chán ngắt nhưng chẳng hiểu sao khi nhìn vào mắt nàng, tôi bỗng cảm thấy bồi hồi, xao xuyến lạ lùng chẳng khác nào tôi đang đứng trước nàng mười lăm năm về trước. Đúng là lạ lùng, bởi vì tôi biết chắc rằng tình yêu của tôi đối với nàng thực sự đã chết từ lâu.

Khi đạp xe đi, bỗng dưng tôi bâng khuâng tự hỏi, rằng không biết trong vô vàn những kỷ niệm tươi đẹp ngày xưa, đối với nàng bây giờ có còn một chút gì để nhớ hay không?"

Monday, 7 December 2009

Dại khờ

Xuân Diệu


Người ta khổ vì thương không phải cách
Yêu sai duyên và mến chẳng nhằm người
Có kho vàng nhưng tặng chẳng tuỳ nơi
Người ta khổ vì xin không phải chỗ

Đường êm quá ai đi mà nhớ ngõ
Đến khi hay, gai nhọn đã vào xương
Vì thả lỏng không kiềm chế dây cương
Người ta khổ vì lui không được nữa

Những mắt cạn cũng cho rằng sâu chứa
Những tim không mà tưởng tượng tràn đầy
Muôn nghìn đời tìm cớ dõi sương mây
Dấn thân mãi để kiếm trời dưới đất

Người ta khổ vì cố chen ngõ chật
Cửa đóng bưng nên càng quyết xông vào
Rồi bị thương, người ta giữ gươm dao
Không muốn chữa, không chịu lành thú độc.

Thursday, 4 June 2009

Khát vọng - 渴望 - Desire

Bâng khuâng năm tháng rộng dài
Thực hư lẫn lộn biết ai tỏ lòng
Thoắt vui buồn thoắt chia phôi
Miệt mài theo đuổi dòng đời quẩn quanh.

Đường đời thiên lý biếc xanh
Biết ai ai biết năm canh đợi chờ
Khát khao cuộc sống ước mơ
Hỏi người lữ khách có chờ nhau không.

Đèn soi tổ ấm thân thương
Oán ân gác lại dặm đường còn xa
Chuyện đời ngắn tựa bài ca
Quan san dâu bể cho ta hiểu mình


Lần đầu đọc những câu thơ này trên bìa sau một cuốn sách đã quyết định ngay đó là bản dịch của bài hát trong phim "Khát vọng" cho dù hồi đó không theo dõi được bộ phim này mấy, thậm chí đến bây giờ cũng chỉ nhớ mang máng hình ảnh cô gái nhân vật chính của bộ phim, còn nội dung thì... chịu. Có lẽ những câu thơ dịch toát lên rất rõ khát khao về một cuộc sống bình thường của một người đã trải qua đủ gian truân, sóng gió cuộc đời để vượt lên trên những tham vọng vô cùng, những cấu xé, giành giật khắc nghiệt như cái giá phải trả cho những tham vọng ấy để hiểu rõ giá trị của sự bình thường, của tổ ấm tình người.

Người dân bình thường phần lớn cũng chỉ mong muốn một cuộc sống thực sự bình thường, cứ gì Việt Nam, Trung Quốc hay bất cứ nơi đâu...

Mượn bình luận của một blogger để nhớ về bộ phim này:


Phim lấy bối cảnh lúc cuộc cách mạng văn hoá Trung Quốc đang diễn ra. Nhân vật chính là Huệ Phương. Những thăng trầm trong cuộc sống của cô gắn liền với những biến động của xã hội Trung Quốc thời bấy giờ.

Huệ Phương là một cô gái bình thường, giản dị nhưng giàu nghị lực sống. Trải qua bao khó khăn, vất vả, cô vẫn nuôi trong lòng một khát vọng vươn lên.

Bộ phim được chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của nhà văn nổi tiếng của Trung Quốc - Vương Sóc. Đây cũng là một trong những bộ phim truyền hình Trung Quốc đầu tiên được chiếu tại Việt Nam và để lại ấn tượng sâu đậm trong lòng khán giả Việt. Sau thành công của phim này, hàng loạt các phim truyền hình Trung Quốc khác bắt đầu hành trình chinh phục khán giả Việt.

Phim này chiếu từ những năm 90 của thế kỷ trước. Lúc đó mình vẫn còn rất nhỏ, nhớ lõm bõm được đôi chút nên bây giờ hầu như quên hết nội dung. Nhưng ấn tượng để lại trong mình thì khó phai lắm! Về một cô gái giàu nghị lực và luôn biết khát khao vươn lên, vượt qua mọi nghịch cảnh.

Và ấn tượng sâu đậm nhất vẫn là bài hát chính của phim. Bài “Khát vọng – Ke wang” mà hầu hết người yêu nhạc Hoa ở Việt Nam đều biết.

Lời bài hát “Khát vọng” tựa như tâm trạng một cô gái hiền lành, hiểu biết, vất vả nhưng luôn có ý chí, có hoài bão, và luôn cố gắng phấn đấu. Cách cô gái nhìn những nhọc nhằn, phiền não trong cuộc sống thật tự nhiên, nhẹ nhàng. Đó cũng là thông điệp chính mà bộ phim muốn gửi đến tất cả chúng ta.




Phiên âm Pinyin của bài hát ("~" để ngân dài, "-" để đi lướt):

You~ you sui yue. Yu-shuo-dang nian hao kun huo.
Yi zhen yi~ huan nan qu~ she, bei huan li he dou ceng jing you~ guo.
Zhe yang zhi~~ zhe, jiu-jing-wei~~ shen me?

Man man ren sheng lu~, shang xie qiu suo.
Xin zhong ke wang zhen cheng de sheng~ huo.
Shui neng gao su wo~. Shi dui hai shi cuo?
Won xuy nan~ lai bei wang~ de ke.

En yuan wang que, liu xia zhen qing cong tou shuo.
Xiang ban ren~ jian wan jia deng~ huo.
Gu shi bu duo. Wan-ru-ping chang yi duan ge.
Guo qu wei~ lai gong~~ zhen zhuo.

...Guo qu wei~ lai gong~~ zhen zhuo.

Friday, 3 October 2008

Thờ ơ tiếp

A rose on the road

Em yêu của anh đừng buồn nhé
Cho dù hôm nay gió lạnh về
Dẫu chưa thể sát vai em dựa
Nhưng khép mi lại tim lắng nghe...

Wednesday, 27 August 2008

Em chẳng đẹp đâu :-D

Em ơi em chẳng đẹp đâu
Không tin cứ lấy gương Tàu mà soi
Ừ thì có thắm làn môi
Ừ thì hai lúm má cười có sao

Thông minh trán tất nhiên cao
Đã là con gái mắt nào chả xanh
Kể chi suối tóc mát lành
Cứ lười không cắt tóc... anh cũng dài

Bảo em son phấn là sai
Nhưng trời nắng đẹp... má ai chẳng hồng
Chưa già ắt phải trẻ trung
Chị anh khi sắp lấy chồng chẳng thua

Sao em cười, rõ lạ chưa
Hay là em tưởng tôi đùa trêu nhau?

Thật đấy mà, chẳng đẹp đâu

Monday, 7 July 2008

Thơ - Mà là thơ sáng tác hẳn hoi!!!

"Lời ru buồn, nghe mênh mang mênh mang, sau lũy tre làng, khiến lòng tôi xôn xang..."

Có một thời ca khúc "Lá diêu bông" rất thịnh hành, ít nhất là ở cái khu thị trấn con con với những xóm nhỏ chừng vài chục nóc nhà ấy. Ngày đó ko chỉ các anh chị thanh niên, những bậc cha mẹ, mà cả lũ nhóc đeo cái cặp còn xệ lưng đi học cũng ông ổng suốt ngày.... "Bướm vàng đã đậu trái mù u rồi, lấy chồng sớm làm gì, để lời ru thêm buồn...". Lớn hơn tí nữa, tập tành chơi ghi-ta, khi mà cánh tay vẫn chưa chưa ôm trọn nổi cái đàn, cũng lôi "Lá diêu bông" ra mổ cò, chúi mặt xuống dây đàn mà lẩm nhẩm... "Tôi thương em tìm được là diêu bông, sao em nỡ vội lấy chồng..."

Thế rồi cũng lớn hơn tí nữa. Đó là năm thứ 2 Đại học thì phải, buổi tối, trời nóng, điện yếu, đang ngồi ôn xác xuất thống kê ở cái tầng dưới của cái giường tầng, mồ hôi mồ kê nhễ nhại thì trong đầu, tứ "Xin anh đừng, đừng trách là diêu bông" chợi bật ra và vang qua vang lại, nghe cũng thành âm, thành nhịp. Rồi chợt lan man nghĩ, rằng trên đời này có hàng tỉ lý do khiến 2 người yêu nhau không thể đi đến tận cùng với nhau... Trong số những lý do đó ko thiếu những cái cực kỳ ngớ ngẩn, từ bất cứ phía nào... Vậy cớ gì cô gái kia cứ bị người ta chất vất, vặn vẹo hàng bao nhiêu năm như vậy...? Mà tuổi xuân ko bao giờ quay trở lại, một người con gái bình thường cần phải có một gia đình, một người bên cạnh để xẻ chia cuộc sống chứ, trách cứ gì... Mà biết đâu cũng vì vậy nên trong lòng cô gái, hình ảnh xưa cũ vẫn chẳng khi nào phai nhòa... Cứ lan man như vậy rồi viết viết, chỉnh chỉnh, xóa xóa, bài thơ cũng ra đời. Ngày đó còn có 1 bài khác họa lại bài này nhưng giờ quên mất rồi, còn nhớ mỗi hình ảnh "bàn tay nắm chặt lấy bàn tay".

Nào, lôi lại mớ giấy bút 10 năm tuổi.

Đừng trách lá diêu bông

Tặng nhà thơ Hoàng Cầm

thienha...


Chỉ hai đứa mình trên ngọn đồi lộng gió
Hoa sim bát ngát soi tím cả dòng sông
Ngắt lá theo dòng em mơ màng ao ước
Giá một ngày lá sim trở thành lá diêu bông

Lời nói bâng quơ ai bảo anh để vào tai
Lang thang tìm lá khắp nơi, em ở nhà ngẩn ngơ ngóng đợi
Xuân đi qua, đi qua, rồi xuân đi qua mãi
Dòng nước trôi lạnh lùng tàn héo cánh hoa xưa

Đồi sim tím đã lụi tàn với nắng mưa
Anh vẫn đi, vẫn lang thang, vẫn chưa quay trở lại
Em tiếc nuối, băn khoăn: Ôi, một lời vụng dại
Sao anh khờ khạo để tim em ngả xế chìêu...

Hôm nay chú rể đi bên cạnh người yêu
Hôm nay pháo nổ, xác tung trên đường quê đầy sỏi đá
Hôm nay...
một lần cuối ngước về đồi sim chiều lạnh giá

Tim em chết thật rồi...
xin anh đừng,
đừng trách lá diêu bông...


HN, 1998 (rougly)

Sunday, 8 June 2008

Tưởng niệm Xuân Sách

Ngày bé tí, biết tới Xuân Sách qua "Đội du kích thiếu niên Đình Bảng" nổi tiếng một thời. Ông cũng là tác giả bài thơ được phổ nhạc thành bài hát "Đường chúng ta đi" tuyệt diệu qua sự thể hiện của ca sĩ quân đội Doãn Tần (nhóm Trọng Tấn - Đăng Dương - Việt Hoàng trình bày cũng ổn). Nhưng ấn tượng về ông hơn cả là hồi năm thứ nhất ĐH, trên con tàu vào Vinh, mấy thằng SV nghe thầy Cương đọc một số bài trong "Chân dung nhà văn" của ông. Tập chân dung này ấn tượng hơn nhiều so với "Chân dung các nhà thơ" của Trần Đăng Khoa hay Trần Mạnh Hảo gì đó mấy năm sau này - nó họa nên hình ảnh 99 nhà thơ, nhà văn + 1 bài tự họa, mỗi người bằng một bài thơ ngắn xây dựng bởi tên các tác phẩm nổi tiếng nhất của họ, và qua đó lột tả hoặc tính cách, hoặc cuộc đời, hoặc số phận của họ - ít nhất là qua đôi mắt của Xuân Sách. Tưởng niệm Xuân Sách - người vừa mất hôm 2/6, xin chép lại đây một vài chân dung tâm đắc nhất.

15.
Vị nghệ thuật nửa cuộc đời
Nửa đời sau lại vị người ngồi trên
Thi nhân còn một chút duyên
Lại vò cho nát lại lèn cho đau
Bình thơ tới thuở bạc đầu
Vẫn chưa thể tất nổi câu nhân tình
Giật mình mình lại thương mình
Tàn canh tỉnh rượu bóng hình cũng tan

68.
Hồn đã vượt Côn đảo
Thân xác ở trong lao
Bởi nghe lời mẹ dặn
Nên suốt đời lao đao.

69.
Ta đi tới đỉnh cao muôn trượng
Mắt trông về tám hướng phía trời xa
Chân dép lốp bay vào vũ trụ
Khi trở về ta lại là ta
Từ ấy tim tôi ngừng tiếng hát
Trông về Việt Bắc tít mù mây
Nhà càng lộng gió thơ càng nhạt
Máu ở chiến trường, hoa ở đây.

89.
Trăm năm ông phủ... Ngọc Tường ơi
Cái nợ lên xanh rũ sạch rồi
Cửa Việt tung hoành con sóng vỗ
Sông Hương lặng lẽ chiếc thuyền trôi
Sử thi thành cổ buồn nao dạ
Chuyện mới Đông hà tái nhợt môi
Từ biệt chốn xưa nhiều ánh lửa
Trăm năm ông phủ... Ngọc Tường ơi!

100. Xuân Sách (Tự hoạ)
Cô giáo làng tôi đã chết rồi
Một đêm ra trận đất bom vùi
Xót xa Đình Bảng người du kích
Đau đớn Bạch Đằng lũ trẻ côi
Đường tới chiến công gân cốt mỏi
Lối vào lửa sởn tóc da mồi
Mặt trời ảm đạm quê hương cũ
Ở một cụm đường rách tả tơi.

Saturday, 7 June 2008

Học để yêu

Lần đầu tiên đọc Hoàng Phủ Ngọc Tường qua tập 1 của bộ tuyển tập mang tên tác giả do A.N tặng. Ban đầu hơi nghi ngờ về chất lượng khi nhìn cuốn sách giấy trắng mịn, bìa 2 lớp, lớp ngoài in hoa văn trang nhã, lớp trong cứng cáp, màu đỏ, rất đẹp - cái bệnh nghi ngờ của một kẻ đã bao năm hài lòng theo đuổi những cuốn sách tương đối kinh điển, twenty-secondhand, in trên giấy đen, sần sùi, góp nhặt dần dần qua các hiệu sách cũ. Đọc và ngay lập tức bị cuốn hút vào mạch tâm tình của tác giả. Qua từng trang sách, thực sự cảm nhận được một tâm hồn có một tình yêu lớn đối với cuộc sống bình dị và với nhân dân - một tình yêu dường như hơi cũ kỹ và lạc lõng trong cái xã hội xô bồ mà tác giả cảm nhận từ ngày đó. Bài thơ dưới đây nằm trong "Bài học vỡ lòng của tôi", tiếc là giờ đây người ta ko dạy những điều như vậy nữa, cuộc sống vật chất và nền văn hóa học đòi phương Tây cuốn đi mất rất nhiều...

Yêu ai?

Trò đi học để yêu ai?
Thưa tôi đi học để yêu người gần xa
Gần là yêu mẹ yêu cha
Trước là anh chị, sau ra họ hàng
Sau rồi tới kẻ lân bang
Tôi yêu, yêu hết kẻ sang người hèn
Bao nhiêu kẻ lạ cùng quen
Cùng nhau đã có mặt trên hoàn cầu
Là tôi yêu chẳng xiết đâu
Ấy tôi đi học chỉ cầu thế thôi.

Highly recommend những ai thích đọc bộ Tuyển tập Hoàng Phủ Ngọc Tường, 4 tập.

Tuesday, 6 May 2008

Bài hát về năm chiếc lá

Hạnh phúc là một chiếc lá
Âm thầm nảy lộc đêm đông

Buồn đau là một chiếc lá
Rụng trong nhựa ứa mai hồng

Nhớ mong là một chiếc lá
Run vô cớ giữa lặng không

Hờn ghen là một chiếc lá
Vờ đã tắt gió trong lòng

Cô đơn là một chiếc lá
Lay lắt mãi giữa cành đông

Tình yêu chỉ năm chiếc lá
Mà làm thành cả cơn dông

(thơ Dạ Thảo Phương)

Wednesday, 16 April 2008

Thêm một

Thấy blast ai đó có tiêu đề "Thêm một", ta post bài này chơi.

Thêm một
Trần Hòa Bình

Thêm một chiếc lá rụng
Thế là thành mùa thu
Thêm một tiếng chim gù
Thành ban mai tinh khiết

Dĩ nhiên là tôi biết
Thêm một lắm điều hay
Nhưng mà tôi cũng biết
Thêm một phiền toái thay

Thêm một lời dại dột
Tức thì em bỏ đi
Nhưng thêm chút lầm lì
Thế nào em cũng khóc

Thêm một người thứ ba
Chuyện tình đâm dang dở
Cứ thêm một lời hứa
Lại một lần khả nghi

Nhận thêm một thiệp cưới
Thấy mình lẻ loi hơn ()
Thêm một đêm trăng tròn
Lại thấy mình đang khuyết

Dĩ nhiên là tôi biết
Thêm một lắm điều hay...

Note: Post lúc 4:16 ngày 16/4

Saturday, 12 April 2008

Thi trung hữu nhạc...

Khi nào người ta dễ nhớ nhiều đến thơ thẩn nhỉ? Thường vẫn bị chê là kém lãng mạn, chả biết tạo nên và tận dụng những khung cảnh kiểu phim Hàn Quốc. Cũng đúng, ghét phong cách HQ mà - Và càng ghét hơn vì các vụ người phụ nữ Việt Nam phải bán thân qua đó thông qua các cuộc hôn nhân "xem mặt - chấm điểm". Nhưng có thật đúng? Khác biệt thế hệ: Văn hóa đọc vs Văn hóa nghe nhìn - khái niệm mày lần đầu tiên nghe một anh ở London đề cập đến hồi cách đây hơn 2 năm đi mua đồ Tết cho AnglianVC.

Bài này có lẽ đọc ở HHT, tên là "Như khúc tình ca", tác giả tên Nguyễn Hồng Phúc thì phải.

Em có thấy Hà Nội đêm trở gió
Lác đác lá khô trên lối cũ ta về
Ai lặng thầm một mình qua ngõ vắng
Đã vơi buồn trong nỗi nhớ mùa đông?

Ký ức hiện về thuở tìm là diêu bông
Anh mơ ước một mùa xuân nho nhỏ
Đi bên em giữa chiều Hà Nội phố
Trong thoang thoảng hương hoa tím ngoài sân.

Mây trắng buồn giăng trên đỉnh phù vân
Phải chăng dỗi hờn với những lời của gió
Anh và em ở hai đầu nỗi nhớ
Mây gió vô tình gửi sợi nhớ sợi thương

Nắng phương Nam sao giống nắng quê hương
Để anh mãi thương về miền đất lạnh
Anh đi xa bên em là biển rộng
Nhưng hãy đừng buồn hỡi chim sáo ngày xưa./.

Đừng buồn nhé em, đừng buồn nhé anh...

Wednesday, 9 April 2008

Xẻn xo nào có chỗ...

Bài thơ này đọc trên Thế Giới Mới hoặc Tài Hoa Trẻ gì đó vào khoảng năm 1997-1998, giờ chi nhớ đại ý và mấy câu trong khổ cuối, ai có thể bổ sung thì hay lắm.

"... Xin làm người lì lợm
Chờ ngày em thôi mình
Xẻn xo nào có chỗ
Trắng tay còn đinh ninh..."


Hai câu cuối hay thế - plainly innocently sad...

Có lẽ cho bài này vào cũng hợp cảnh.

Đừng trách lá diêu bông

(Tặng tác giả "Lá diêu bông")

Chỉ hai đứa mình trên ngọn đồi lộng gió
Hoa sim bát ngát soi tím cả dòng sông
Ngắt lá theo dòng em mơ màng ao ước
Giá một ngày lá sim trở thành lá diêu bông

Lời nói bâng quơ ai bảo anh để vào tai
Lang thang tìm lá khắp nơi em ở nhà ngẩn ngơ ngóng đợi
Xuân đi qua, đi qua, rồi xuân đi qua mãi
Dòng nước trôi lạnh lùng tàn héo cánh hoa xưa

Đồi sim tím đã lụi tàn với nắng mưa
Anh vẫn đi, vẫn lang thang, vẫn chưa quay trở lại
Em tiếc nuối băn khoăn: Ôi một lời vụng dại
Sao anh khờ khạo để tim em ngả xế chiều...

Hôm nay chú rể đi bên cạnh người yêu
Hôm nay pháo nổ, xác tung trên đường quê đầy sỏi đá
Hôm nay
một lần cuối ngước về đồi sim chiều lạnh giá
Tim em chết thật rồi, xin anh đừng,
đừng trách lá diêu bông....
(AN, khoảng 98-99)

Tuesday, 1 April 2008

Cần trợ giúp, trợ giúp...

Hôm nay đến lab làm việc sau gần 2 tuần, thấy mọi thứ trở nên là lạ, mà sao đi lại cứ cảm thấy chông chênh như đi trên mây.

Hôm qua đứng ở cái bục câu cá ven hồ, nhìn xuống mặt nước bị gió lùa một lúc tự nhiên có cảm giác đang ở trên một con tàu đang lướt sóng, thậm chí cũng lâng lâng, nôn nao cả người.

Ai bảo rằng khi vui người ta mới cảm thấy lâng lâng nhỉ?

Tự nhiên nghĩ về một bài thơ cũ, mà tự nhiên ko thể nhớ nổi tên cũng như toàn bài, lên Google cũng ko tìm thấy, chỉ còn mỗi hai câu, chép lên đây để ai biết sẽ trợ giúp gõ vào nốt. Bài này hình như ngày xưa đọc trong một cuốn kiểu "Thế giới mới", "Tri thức trẻ" hay "Tài hoa trẻ" gì đó.

"... Bất chợt nhìn lên trong tưởng tượng
Lại thấy em cười giữa dòng sông"

Beautifully sad!!!