Showing posts with label Lịch sử. Show all posts
Showing posts with label Lịch sử. Show all posts

Monday, 20 February 2012

VietnamNet: Bí thư Hải Phòng thông tin trái kết luận của Thủ tướng

Nguồn: http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/60863/bi-thu-hai-phong-thong-tin-trai-ket-luan-cua-thu-tuong.html

Dư luận Hải Phòng xôn xao về việc Bí thư Thành ủy Nguyễn Văn Thành thông tin trái với kết luận của Thủ tướng về vụ cưỡng chế đầm tôm của ông Đoàn Văn Vươn.


Không đồng tình với Bí thư Thành ủy

Bí thư Thành ủy Hải Phòng Nguyễn Văn Thành đã đến “nói chuyện thời sự” tại CLB Bạch Đằng (nơi sinh hoạt của các cán bộ trung cao cấp nghỉ hưu) sáng 17/2, nội dung chủ yếu là vụ cưỡng chế đầm tôm nhà ông Vươn.

Theo ông Hoàng Châu (83 tuổi) - nguyên cán bộ tuyên giáo Thành ủy Hải Phòng, trong phát biểu, ông Thành chủ yếu nói ông Vươn sai.

Khu đầm bị cưỡng chế của ông Đoàn Văn Vươn. Ảnh: VOV

"Tôi lập tức phản ứng là lên bục phát biểu 4 vấn đề: Bí thư nói không đúng kết luận của Thủ tướng. Nói sai về báo chí. Việc nói như vậy và coi thường chúng tôi, những cán bộ trung cao cấp nghỉ hưu. Với tư cách một đảng viên, tôi đề nghị Bộ Chính trị đình chỉ công tác Bí thư Thành ủy của đồng chí Nguyễn Văn Thành" - ông Châu bức xúc.

Ông Nguyễn Khánh Chuân (87 tuổi, 65 tuổi Đảng) - nguyên cán bộ Liên đoàn Lao động thành phố cho biết, ông Thành không nói đến kết luận của Thủ tướng, mà chủ yếu nói khuyết điểm của ông Vươn, nói như vậy là nói một chiều. Chúng tôi không hài lòng với phát biểu của Bí thư. Đúng ra ông Thành phải thừa nhận sai trái của cấp dưới và có cách xử lý. Ban Thường vụ Thành ủy cần nhận rõ trách nhiệm gì, trách nhiệm đến đâu...

Còn ông Phạm Quang Ngọc (83 tuổi) cho biết, bức xúc của ông Châu và các ông khác trong CLB Bạch Đằng cũng là bức xúc của ông và nhiều người khác.

Kiến nghị với lãnh đạo Đảng, Nhà nước

Ngày 18/2, các cán bộ lão thành, người có công với cách mạng sinh hoạt trong CLB Bạch Đằng gồm ông Nguyễn Cục - đại tá quân đội về hưu (84 tuổi, 64 tuổi Đảng), ông Nguyễn Viết Phúc - nguyên phó Bí thư Huyện ủy Kiến An (84 tuổi, 64 tuổi Đảng) và ông Lê Văn Thinh - đại tá quân đội về hưu (78 tuổi, 60 tuổi Đảng) đã có báo cáo - kiến nghị gửi Tổng bí thư, Chủ tịch nước, Thủ tướng Chính phủ, Chủ tịch Quốc hội, Thường trực Ban Bí thư, bày tỏ sự bất bình của các thành viên CLB đối với ông Nguyễn Văn Thành - Bí thư Thành ủy Hải Phòng trong việc thông tin trái với kết luận của Thủ tướng về việc cưỡng chế thu hồi đất tại huyện Tiên Lãng.

Bản báo cáo - kiến nghị viết: "Xung quanh vụ việc Tiên Lãng, chúng tôi đang chờ đợi, hy vọng sự kiểm điểm nghiêm túc của lãnh đạo thành phố. Nhưng không ngờ đồng chí Nguyễn Văn Thành không hề nêu sai sót nào của Thành ủy, chính quyền, các cơ quan liên quan TP Hải Phòng.

Đồng chí Thành có những điều trình bày trái với kết luận của Thủ tướng như: "Báo chí nói sai, ghép ảnh chỗ khác vào, chứ đâu có chuyện xe ủi nhà ông Vươn, không ca ngợi công an, bộ đội, có biểu hiện bôi nhọ; có cán bộ lão thành nói không chuẩn; ông Vươn xây nhà không trong quy hoạch - trốn nợ thuế - không có tí công tích gì, trong khi đó Tiên Lãng tạo mọi điều kiện thuận lợi cho ông Vươn...”.

Theo Dân Việt

Tuesday, 13 December 2011

Nguyện vọng của nhân dân (?)

Đây là bộ sưu tập những phát biểu nhân danh "nguyện vọng của nhân dân" mà không thấy đưa ra chút cơ sở nào để minh chứng, trong khi đó đa số ý kiến trên báo chí, của những người xung quanh là không đồng tình.

Xung quanh việc Quảng Nam đề nghị nâng mức tiền đầu tư xây dựng tượng đài mẹ Việt Nam anh hùng từ 81 tỉ lên 411 tỉ (gấp hơn 5 lần) trong bối cảnh nền kinh tế đang gặp rất nhiều khó khăn.
Ông Đinh Hài (Giám đốc Sở VH-TT-DL tỉnh Quảng Nam): Nếu là công trình của cấp tỉnh thì tỉnh sẽ không thể bỏ ra kinh phí lớn như vậy để thi công. Nhưng đây là một công trình cấp quốc gia, thể theo nguyện vọng của đông đảo người dân nhằm tôn vinh và tri ân sự cống hiến, hy sinh lớn lao của hàng chục ngàn BMVNAH trên cả nước. (http://www.baomoi.com/Home/DauTu-QuyHoach/nld.com.vn/Tuong-dai-410-ti-dong-Thieu-tien-van-cu-xay/7024013.epi)





Monday, 8 August 2011

Cũng nên có chỉ số đo lòng tin của nhân dân

(bài phát biểu của ĐBQH Dương Trung Quốc tại kỳ họp thứ nhất QH khóa XIII).

Kính thưa QH


Với kỳ hợp thứ Nhất của QH khoá XIII này, chúng ta được chứng kiến một hiện tượng hy hữu trong lịch sử QH. Một vị Phó Thủ tướng thường trực trình bày bản Báo cáo của Chính phủ ở đầu kỳ họp lại trở thành Chủ tịch QH chủ trì giám sát ngay chính bản báo cáo của mình. Lần đầu tiên có một nhà hành pháp lại trở thành nhà lập pháp và hơn thế nữa chúng ta cũng chứng kiến nhiều  thành viên của Chính phủ lại “hoá thân” vào QH.

Tôi muốn nhìn nhận khía cạnh tích cực của hiện tượng này. Là người tham gia hoạt động rất lâu năm trong Chính phủ, ở vào những vị trí then chốt nhất của CP, hiểu rõ “chân tơ kẽ tóc” của CP, Chủ tịch QH biết được tất cả những chỗ mạnh, chỗ yếu của CP, từng chiụ trách nhiệm về hoạt động của CP sẽ thực thi trách nhiệm cùng QH giám sát CP sẽ chặt chẽ hơn. Giám sát hiểu theo nghĩa là sẽ phát hiện được những yếu kém để điều chỉnh những hoạt động hành pháp của CP, cũng như  với vai trò lập pháp sẽ tạo những hành lang pháp lý chuẩn xác góp phần cho CP thực thi hiệu quả trách nhiệm hành pháp của mình... Đó là hy vọng của tôi và nhiều cử tri.

Đại biểu Quốc hội Dương Trung Quốc

Tôi cũng mong muốn báo cáo của CP bên cạnh những đánh giá chủ yếu về kinh tế, môt lĩnh vực quan trọng nhưng cũng nên quan tâm nhiều hơn đến một lĩnh vực cũng không kém phần quan trọng là những đánh giá về các vấn đề xã hội. Các vấn đề xã hội không chỉ là các chính sách an sinh, con số thống kê thu nhập, giàu nghèo, tệ nạn, tai nạn v.v... mà còn về lòng tin của dân.

Nếu đánh giá về kinh tế có thể biểu thị được bằng con số định lượng (như GDP, chỉ tiêu, sản lương...)  thì cũng nên đánh giá chỉ tiêu về lòng tin của dân đối với CP. Những phương pháp điều tra, thống kế hiện đại có thể làm được điều này. Thế giới họ làm nhiều rồi. Một nhà nước của dân dân,vì dân càng phải quan tâm đến lòng tin của dân. Tôi thấy có đại biểu lấy hiện tượng ở Bắc Phi để đánh giá, theo tôi không thể so sánh vì chúng ta đã có một truyền thống xây dựng đựoc sự đồng thuận trên dưới, giữa nhân dân và chính phủ và phải biết gìn giũ nó như gìn giữ con mắt của mình.

Tôi xin đưa ra  một thí dụ để làm rõ quan điểm của tôi cũng là đề cập tới một vấn đề hệ trọng chưa được CP quan tâm đúng mức xét theo khía cạnh quan tâm đến lòng tin của dân.

Đó là vấn đề Biển Đông. Không thể không thừa nhận rằng vấn đề Biển Đông trong đó có cả vấn đề bảo vệ chủ quyền cũng như vấn đề phát triển quốc gia là một vấn đề đang nổi bật. Sự tranh chấp, sự đe doạ, sự không ổn định là vấn đề không chỉ các nước có liên quan mà cả thế giới quan tâm. Vậy mà báo cáo của CP tuy có đề cập thể hiện quan điểm mang tính nguyên tắc của CP, nhưng rõ ràng là chưa thể hiện đúng tầm mức. Chúng ta không thổi phồng, không kích động, không để hoang mang là cần thiết, nhưng không thể coi đó là chuyện bình thường được. Nó phải được thể hiện trong báo cáo của CP đúng tầm mức, phải được phản ảnh trong chương trình nghị sự của QH đúng tầm mức để nhân dân tin tưởng, thông suốt...

Ngay chương trình làm việc của QH ban đầu hầu như chẳng có vấn đề gì xảy ra ở Biển Đông cả, phải đến lúc dư luận và đai biểu QH yêu cầu thì QH mới đưa vào chương trình một buổi báo cáo không đầy 1 tiêng và không có thảo luận.  Tôi xin bày tỏ điều tôi suy nghĩ về nội dung buổi báo cáo đó, và tôi đã nói với bộ trưởng ngoại giao ý kiến của tôi rằng : Trừ một vài nội dung chi tiết , còn về căn bản nếu những nội dung báo cáo đó được trình bày cho dân chúng thì chỉ có tốt trở lên, dân sẽ tin hơn vào những gì CP đã làm,  nó làm sáng tỏ phần nào những băn khoăn , trăn trở của dân và quan trọng hơn là sự ủng hộ của dân được tổ chức, được huy động có hiệu quả.

Cái gì cần tế nhị trong quan hệ ngoại giao ta phải giữ, nhưng với dân thì không cần đến sự tế nhị mà cần sự tin cậy, thẳng thắn. Cái gì cần mềm mỏng với ngoại giao thì cũng cần mềm mỏng trong “nội giao”, đừng tạo ra những khoảng cách, những xung đột không đáng có giữa CP và nhân dân, cho dù sự cảnh giác là cần thiết.

Tôi cũng muốn nêu thêm về một ví dụ mà  ngay trong buổi báo cáo ngày hôm qua cùng không  đề cập tới. Đó là văn bản của Thủ tướng Việt Nam cách đây nửa thế kỷ. Vấn đề đó, chúng ta hoàn toàn có đủ lập luận để phản bác những ý đồ xuyên tạc. Dường như chúng ta chỉ quan tâm đến bàn hội nghị mà không quan tâm giải thích cho dân biết. Tài liệu ấy họ đã phát tán thành giấy gói hàng,  đưa lên mạng vậy mà không có cơ quan nào chính thưc lên tiếng phản bác, giải thích cho dân (mới đây mới được tờ báo của Mặt trận Tổ quốc đề cập tới)
 
Là người làm nghề sử, tôi muốn nhắc lại một sự kiện cách đây đã 65 năm. Đầu năm 1946, khi cần phải đối phó với một tình hướng “ngàn cân treo trên sợi tóc” liên quan đến vận mệnh của Tổ Quốc, Chủ Tịch  Hồ Chí Minh đã đi một nước cờ táo bạo một cách sáng suốt là ký Hiệp định Sơ Bộ 6-3.

Thấy nước cờ ấy dân chưa hiểu, thắc mắc, hoang mang... Chính quyền cách mạng tổ chức cả một cuộc biểu tình có hàng vạn người tham gia trên Quảng trường Nhà Hát Lớn (hình ảnh vẫn còn để ta thấy dân quan tâm đến việc nước như thế nào, có cả dân quê, có cả anh phu xe, công chức hay thợ thuyền, trí thức...).

Bộ trưởng Bộ Nội vụ Võ Nguyên Giáp giải thích cả mấy tiếng đồng hồ, rồi vị Chủ tich nước đứng trước quốc dân nói lên rằng : “Đồng bào hãy tin tưởng ở Nhà nước, Hồ Chí Minh không khi nào bán nước”. 
 
Học tập Bác Hồ nên nhớ cách ứng xử với dân của Bác khi vận nước khó khăn. Cho dù thời đại có nhiều thay đổi, mọi so sánh có hể là khập khiễng thì cái nguyên lý “dân biêt” thì “dân mới làm” và dân có điều kiện “kiểm tra” CP là chuyện của muôn đời.
Tại sao phải là đại biểu QH với một phiên hop kín mới được nghe những thông tin mà theo tôi nếu để dân biết thì tốt biết bao. Tôi tin chắc là dân sẽ tin, còn người ngoài có tin hay không thì là việc là thứ yếu.

Thưa QH,

Hướng ra Biển Đông nhưng cũng phải luôn quan tâm đến đất liền, trong đó có nền kinh tế của chúng ta. Chúng ta muốn giữ được chủ quyền chính trị thì cũng phải giữ được chủ quyền kinh tế. Tại kỳ họp cuối cùng của khoá trước, tôi đã đặt câu hỏi chất vấn CP rằng nền kinh tế của ta bên cạnh việc khai thác có hiệu quả nhưng nguồn lực nước ngòai thông qua việc phát triển những mối quan hệ hơp tác, nhưng có lành mạnh không, có bị lệ thuộc không ? 

Biết bao nhiêu vấn đề đã được nêu lên ngay trong QH với những định lượng rất đáng lo lắng về những khả năng bị lệ thuộc đặc biệt là với Trung Quốc cần phải được quan tâm để điều chỉnh, vì chưa thấy những dấu hiệu tích cực. Nếu vấn đề có vẻ tế nhị này nhưng phải trên nguyên tắc “tiên trách kỷ hậu trách nhân” còn thiên hạ thì bao giờ cũng quan tâm đến lợi ích, (lợi ích kinh tế, kể cả lợi ích chính trị) bằng mọi giá. Tại sao nông dân trồng vải đến vụ thu hoạch mà các cơ quan quản lý, doanh nghiệp nhà nước vẫn đóng cửa im ỉm (như một phóng sự truyền hình phản ảnh), trong khi  thương lái nước ngoài  tung hoành và thực sự lại trở thành cứu cánh cho dân.

Đấy mới là quả vải nhỏ bé còn chỉ cần nhìn vào nhiều công trình thắng thầu, dòng chẩy của hàng hoá mà tình trạng nhập siêu là tiêu biểu nhất ,đủ thấy nhiều thông điệp đáng lo ngại khác. Nhìn  ngoại thị trường tất cả các mặt hàng tiêu dùng thiết yếu kể cả những mặt hàng nông sản, thực phẩm mà tại Việt Nam thừa khả năng sản xuất cũng nhan nhản ngoài thị trường là hàng Trung Quốc.

Cuối cùng, tôi đề cập tới một nội dung mà đại diện Đoàn Đồng Nai và Đại biểu Lâm Đồng đã đề cập những chưa đủ thời gian hơn nữa đó lại là chương trình vận động bàu cử của tôi với bà con cử tri sống ven con đường Quốc lộ 20 trước nguy cơ nhãn tiền là việc vận chuyển bô xít liên quan đến một dự án mà QH đã thông qua  mà CP cũng cam kết chỉ khai thác bô xit nếu có hiệu quả kinh tế và bảo đảm an toàn môi trường. QH có trách nhiệm giám sát trong quá trình triển khai thực hiện. Đó là mới quan tâm đến việc khai tuyển ma chưa quan tâm đến tác động của việc vận chuyển.
 Về việc này, vị đại diện TKV vừa phát biểu. Tôi lấy làm lạ là học sinh đã kém sử mà chúng ta lại kém toán hay sao mà không nhận ra lộ trình đến 15 tháng 8 này phương án mới chuyển Phó Thủ tướng Chính phủ xem xét mà cuối năm xe chở bô xít đã phải lăn bánh rồi. Các chiến sĩ Công an Đồng Nai chúng tôi chỉ đặt một câu hỏi : Liệu xe trọng tải 40 tấn có được cho phép đi trên cầu 25 tấn không? Đây không phải là bài toán kinh tế mà là bài toán kỷ cương, bài toán pháp luật . Là cơ quan lâp pháp và giám sát thực thi pháp luật, để xẩy ra tình trang nan giải này, có trách nhiệm của cả QH.

Hy vọng với môt QH khoá mới, có CTQH mới QH sẽ  khắc phục một cách căn bản những tình huống tương tự làm giảm lòng tin của người dân vào QH và CP.  
                                                                         Dương Trung Quốc
                                                                        Đại biểu Tỉnh Đồng Nai


Nguồn: http://tamnhin.net/Chuyen-dong/13160/Cung-nen-co-chi-so-do-long-tin-cua-nhan-dan-.html

Tuesday, 26 July 2011

Đục bỏ thơ Hồ Chí Minh

IMG_7881

Tấm bia đá khắc ghi bài thơ của Hồ Chí Minh ca ngợi Hoàng đế Quang Trung trên đỉnh núi Dũng Quyết (TP Vinh, Nghệ An) đã bị đục bỏ. Không biết có phải vì trong bài thơ của cụ Hồ có mấy câu thuộc diện “nhạy cảm”: đó là nói đến chuyện “đánh Tàu”.

Tuesday, 8 March 2011

Con người nào?

Tấm bia kỷ niệm chiến thắng tại đầu cầu Khánh Khê - Ảnh: Trường Sơn

Tấm hình trên nằm trong bài Lạng Sơn, những ngày tháng hai trên báo Thanh Niên Online. Cuối bài báo, nói về tâm bia này có đoạn: "Những dấu tích của thời gian và con người đã xóa mờ một vài chỗ trên tấm bia. Thế nhưng người ta vẫn có thể đọc được dòng chữ “... Sư đoàn 337 đã đánh bại và chặn đứng quân... xâm lược".

Thiết nghĩ dấu đục đẽo khéo thế kia thì thời gian 30 năm hay cả ngàn năm cũng không thể làm được, ắt phải do con người. Và con người đó là kẻ nào?

Một điểm nữa là đọc cả bài báo, dù rất dài, những người ko hiểu lịch sử sẽ khó lòng hiểu được sự chiến đấu dũng cảm, hy sinh quên mình,... của bộ đội, chiến sỹ ta là nhằm chống lại kẻ địch nào.

Wednesday, 2 March 2011

Về một dấu son

Trong bài viết "Chuyện của người 'đầu têu' tranh cử" (VietNamNet, 1/3/2011), nguyên Chủ nhiệm Văn phòng QH Vũ Mão tâm sự, ông "không quên được cuộc bầu cử Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng năm 1988. Cuộc tranh cử giữa hai ứng viên Đỗ Mười và Võ Văn Kiệt thực sự là một cuộc cạnh tranh, có thể được coi là một dấu son trong dân chủ của QH".

Giá mà bác Vũ Mão chia sẻ thêm xem ngày đó các bác Đỗ Mười và Võ Văn Kiệt đã tranh cử ra sao, dưới những hình thức gì, trên những nội dung nào,... để các đại biểu tương lai của QH khóa tới học tập, và để người dân được mở mang tầm nhìn thì hay biết mấy.

Thursday, 23 December 2010

Đính chính lịch sử cho Vietnamnet

Bài "Chống giặc nội xâm" đăng ngày 21/12/2010 trên Vietnamnet có nội dung cũng được mà tiêu biểu là nhóm n-đoạn-luận mà tác giả gọi là "tuyên ngôn của bọn tham nhũng":

Không phải mọi vụ tham nhũng đều bị phát hiện,
phát hiện chưa chắc đã đủ bằng chứng;
có đủ bằng chứng chưa chắc đã xử được;
xử được chưa chắc đã buộc tội được;
buộc tội được chưa chắc đã phải đi tù;
đi tù chưa chắc đã phải "ngồi bóc lịch";
ngồi bóc lịch chưa chắc đã ngồi mãn hạn!

Tuy nhiên có 1 điểm đáng tiếc là dẫn chứng lịch sử được dùng để chứng minh tính chính trực cần thiết của kẻ làm quan thì lại sai. Tác giả viết:

Nước ta thời các vua Trần cũng đã có chuyện: Khi phu nhân Trần Thủ Độ có ý muốn xin cho con cháu lên chức này chức kia, Trần Thủ Độ đã nói: "Được! Nhưng phải chặt mỗi đứa đi một ngón tay, để phân biệt các quan thực tài, với chúng, bọn bất tài, nhưng được làm quan vì là con cháu ta"! Nghe vậy phu nhân đành phải chấm dứt những chuyện xin xỏ tương tự!

Về chuyện này, Đại Việt sử ký toàn thư, phần Bản kỷ toàn thư, Q5a, tờ 29a chép:

[29a] Thủ Độ có lần duyệt định số hộ khẩu, quốc mẫu xin riêng cho một người làm câu đương 787 . Thủ Độ gật đầu, rồi ghi họ tên quê quán của người đó. Khi xét duyệt đến xã ấy, hỏi tên mỗ ở đâu, người đó mừng rỡ, [Thủ Độ] liền bảo hắn:
"Ngươi vì có công chúa xin cho được làm câu đương, không thể ví những câu đương khác được, phải chặt một ngón chân để phân biệt với người khác".
Người đó kêu van xin thôi mãi mới tha cho. Từ đó không ai dám đến thăm vì việc riêng nữa. 

Chuyện 1 người bị đôn thành "con cháu" với ngụ ý nhiều người, chặt ngón chân bị đổi thành chặt ngón tay! Kể ra nội dung răn bảo là đúng, tinh thần minh chứng cũng đúng nhưng những kiến thức lịch sử cơ bản thế này thì ko nên sai kẻo nó có thể làm giảm giá trị bài viết và tác giả một cách đáng tiếc.

Saturday, 20 March 2010

Hồi ký của nhà thơ Hữu Loan

Để tưởng niệm nhà thơ - một con người trung thực, nghĩa tình và dũng cảm - đến với thế giới của những người không bao giờ chết (18/3/2010).

Wednesday, 2 September 2009

Nhân quốc khánh điểm vài câu nói đáng nhớ...

"Một dân tộc đã gan góc chống ách nô lệ của Pháp hơn 80 năm nay, một dân tộc đã gan góc đứng về phe Đồng Minh chống phát xít mấy năm nay, dân tộc đó phải được tự do! Dân tộc đó phải được độc lập!"
(Chủ tịch Hồ Chí Minh, Tuyên Ngôn Độc Lập)

"Nước Việt Nam có quyền hưởng tự do và độc lập, và sự thật đã thành một nước tự do, độc lập. Toàn thể dân tộc Việt Nam quyết đem tất cả tinh thần và lực lượng, tính mạng và của cải để giữ vững quyền tự do, độc lập ấy."
(Chủ tịch Hồ Chí Minh, Tuyên Ngôn Độc Lập)

“Nước độc lập mà dân chưa tự do thì độc lập cũng không có ý nghĩa.”
(Chủ tịch Hồ Chí Minh)

"Một cuộc chiến không còn được coi là “giải phóng” nếu những gì mà nhân dân cuối cùng được hưởng không phải là độc lập tự do."

Khái niệm tự do, dân chủ không thể ra đời dưới chế độ phong kiến, mà do phương Tây truyền sang, được Tôn Trung Sơn và Hồ Chí Minh tiếp thu. Suốt cuộc đời mình, hai vị chưa bao giờ phân biệt tự do “kiểu phương Tây” với tự do “kiểu phương Đông”.

"Ta thà làm quỷ nước Nam còn hơn làm vương đất Bắc!"
(Trần Bình Trọng)

Friday, 5 June 2009

Thiên An Môn trên màn ảnh Trung Quốc!

Tiêu đề này có vẻ hơi phi lý vì ở Trung Quốc, Thiên An Môn là chủ đề tuyệt đối cấm kỵ - không ai được nhắc tới, bất kể trong phạm vi nào, bất kể bằng phương tiện nào, bất kể với mục đích gì. Tôi từng nói chuyện với một vài người Trung Quốc và họ đều không biết, hoặc biết rất ít, hoặc biết nhưng không muốn nói về chủ đề này. Trong bối cảnh đó, cách đây 3 năm, ừ năm 2006, có một bộ phim của một đạo diễn Trung Quốc, làm tại Trung Quốc đã đưa vào một số hình ảnh mà cá nhân tôi nhận thấy là một cách tái hiện rất rõ ràng một phần sự kiện Thiên An Môn. Hơi lạ lùng là trong 3 năm qua chưa từng thấy ai đặt vấn đề về sự liên hệ này.

Bộ phim đặt trong bối cảnh một cuộc xung đột cung đình và kết thúc với một cuộc chiến vợ-chồng, cha-con, huynh-đệ tương tàn. Theo phim, ông vua ghét vợ nên cho thuốc độc tác động chậm cho vợ chết dần, hoàng hâu tranh thủ lúc vua ko ở nhà để dan díu với thái tử (con vợ trước của vua), thái tử về sau muốn chấm dứt quan hệ để yêu một cung nữ con một viên quan (chính con cùng mẹ khác cha với thái tử), hoàng hậu cùng với hoàng tử thứ hai (con mình, một người có binh linh trong tay) để lật đổ nhà vua vào đúng lễ hội hoa cúc (chrysanthemum).

Trong buổi lễ, do vướng vào các âm mưu của hoàng tộc, cô cung nữ cùng hoàng hậu cũ bị giết, thái tử bị hoàng tử thứ ba đâm chết với tham vọng tranh ngôi cộng với hận thù do biết mối quan hệ đen tối giữa thái tử với mẹ mình. Hoàng tử thứ ba bố trí một nhóm quân nhằm giết vua cha để cướp ngôi nhưng bị nhóm cận vệ bí mật của vua tiêu diệt gọn, hoàng tử thứ ba bị chính tay vua hạ sát. Lúc này, hoàng hậu đứng lên và buộc chiến khăn thêu hình hoa cúc lên cổ để làm dấu hiệu cho hoàng tử thứ hai hành động. Hoàng tử thứ hai cùng đội quân cực mạnh của mình rầm rập tiến vào hoàng cung, tất cả đều mặc áo giáp màu vàng, đeo khăn vàng thêu hình hoa cúc trên cổ. Hoàng tử thứ hai vung đao chém đổ ngọn cờ lớn biểu trưng cho vương quyền hiện tại rồi cùng binh lính áp đảo và tận diệt nhóm cận vệ của nhà vua - nhóm sát thủ vừa mới tiêu diệt những người nằm trong âm mưu của hoàng tử thứ ba. Được cổ vũ bởi điều này, hoàng tử thứ hai mang quân vượt qua những cổng gác cuối cùng, chiếm khoảng quảng trường nằm sát nội điện, giày xéo lên những chậu nhỏ hoa cúc vàng đặt khắp quảng trường, và đây là nơi sự kiện Thiên An Môn được tái hiện.

Tưởng như nhà vua bó tay và chiến thắng đã gần kề cho nhóm hoàng tử hai thì nhà vua hành động. Từ phía cung điện, quân đội của vua được bố trí tự bao giờ dần dần tiến ra với hàng khiên thép rất cao làm rào chắn phía trước. Trên các hàng khiên là đội cung thủ. Phía sau là tầng tầng lớp lớp binh sĩ khác. Các cổng thành bị khép lại chặn đường lui của đội quân tấn công. Đội quân tấn công bị gói gọn trong khoảng không gian sân điện, chỉ có tiến (và chết) hoặc chết! Hàng khiên thép cứ thế tiến lên, ép đội quân của hoàng tử thứ hai như ép chả. Đội quân này tấn công trong sự cùng đường, cố gắng vượt lên những hàng khiên thép cao để tấn công nhưng vô hiệu. Từ phía sau lớp khiên, giáo mác xỉa ra qua các lỗ châu mai thiết kế sẵn, đâm gục những người đang liều lĩnh trèo lên. Một số rất nhỏ trèo lên bức tường thành làm bằng khiên được thì nhanh chóng bị số đông quân của vua thảm sát. Hàng khiên vẫn rùng rùng tiến tới, bức tường thép giờ chĩa ra tua tủa giáo gươm như lông nhím, ép những người lính hàng trước của đội tấn công như máy nghiền thịt. Khi đội khiên đã ép chặt tới mức quân đội của hoàng tử thứ hai không còn chút khoảng trống nào để di chuyển thì đội cung thủ từ trên tường thành chĩa cung nỏ xuống và bắn tên như châu chấu trong sự bất lực hoàn toàn của đội quân tấn công. Đội quân tấn công giờ chỉ là một đàn cừu, không có đường chạy, không có khả năng phản công, không có chỗ ẩn nấp nên đành đứng phơi mình chờ bị bắn chết. Kế bắt ba ba trong rọ của nhà vua tién hành hoàn hảo. Tên tua tủa bay xuống, lính giáp vàng gục xuống hàng loạt, trăm người, ngàn người, vạn người, không một ai sống sót trừ hoàng tử thứ hai, máu tràn khoảng sân, thấm đỏ những cành hoa cúc vàng, loang lổ những tấm khăn thêu hoa cúc vàng quấn trên cổ kẻ thiệt mạng. Một vụ đại thảm sát!!!

Cuối cùng chỉ có hoàng tử thứ hai bất lực chui ra từ dưới thi thể những người lính của mình để chiến đấu tuyệt vọng trước khi bị bắt. Cuộc chiến kết thúc, cung điện hoang tàn, thi thể giáp vàng ngổn ngang khắp nơi, cờ đổ, máu loang, hoa tan nát, khăn nhàu nát... Một lệnh vua ban ra, hàng loạt binh lính, thái giám, thị nữ ra tay, kẻ kéo các thi thể người chết mang đi chôn, người đổ nước lau dọn, chùi rửa bề mặt quảng trường, người dọn dẹp các chậu hoa đổ vỡ, người mang tới các chậu hoa mới để thay thế, người trải lại thảm, kéo lại cờ,.... Và chỉ trong một khoảng thời gian ngắn kỷ lục, quảng trường được dọp dẹp sạch tinh tươm, người tươi hoa nở, thảm đỏ cờ bay, không có bất cứ chút nào dấu vế của một cuộc thảm sát đẫm máu vừa mới xảy ra. Lễ hội hoa cúc diễn ra bình thường, đúng giờ, như thể hoàn toàn không có gì xảy ra!!!

Hoàng tử thứ hai được tha chết. Nhà vua có nói một câu đại ý ngậm ngùi cho người con thứ hai do ông thực tâm muốn truyền ngôi cho hoang tử này vì thấy thái tử không có nhiều khả năng như thế. Nhà vua tỏ ra rất tiếc vì hoàng tử thứ hai đã chọn con đường mà theo ông là hoàn toàn không cần thiết, con đường khiến ông buộc phải xuống tay.

Tôi không nhớ kỹ nội dung kết thúc phim nhưng những ai biết về sự kiện Thiên An Môn đọc đến đây hẳn nhận ra mối liên hệ - ít nhất là trên mặt hình thức thể hiện - giữa bộ phim này và sự kiện. Tôi cho rằng đạo diễn phim chủ tâm dựng nội dung phim này như một cách ghi lại và phổ biến công khai nhất có thể về sự kiện này trong bối cảnh cấm đoán của Trung Quốc. Đây là một điều không mới vì việc mượn phim ảnh để truyền tải một thông điệp nào đó là một điều khá phổ biến trong điện ảnh Trung Quốc cũng như các nước khác. Chỉ ngạc nhiên là cả nhà cầm quyền Trung Quốc lẫn người xem và các nhà phê bình dường như không ai đặt ra sự liên hệ này.

Một chi tiết khác có lẽ cũng có thể lưu tâm: Đội quân âm mưu lật đổ nhà vua mặc trang phục vàng, vốn là màu của hoàng gia, biểu hiện cả mặt trời, của ánh sáng, sự minh bạch. Trong khi đó quân đội của nhà vua, từ đội sát thủ lẫn đội chiến đấu đều mặc trang phuc đen, hoặc bịt khăn đen, hoặc mặc áo giáp đen, đều mang khiên đen,... tạo nên hình ảnh một sự đen tối, bất chính.

Cuối cùng, tên phim, đạo diễn, diễn viên chính và links: "Curse of the Golden Flower" hoặc "Autumn Remembrance" hoặc "The City of Golden Armor" hoặc "Man cheng jin dai huang jin jia" hoặc "Hoàng Kim Giáp", Trương Nghệ Mưu, Châu Nhuận Phát - Củng Lợi.


Tấn công và thảm sát


Dọn dẹp


Kết thúc

Thursday, 4 June 2009

Khát vọng - 渴望 - Desire

Bâng khuâng năm tháng rộng dài
Thực hư lẫn lộn biết ai tỏ lòng
Thoắt vui buồn thoắt chia phôi
Miệt mài theo đuổi dòng đời quẩn quanh.

Đường đời thiên lý biếc xanh
Biết ai ai biết năm canh đợi chờ
Khát khao cuộc sống ước mơ
Hỏi người lữ khách có chờ nhau không.

Đèn soi tổ ấm thân thương
Oán ân gác lại dặm đường còn xa
Chuyện đời ngắn tựa bài ca
Quan san dâu bể cho ta hiểu mình


Lần đầu đọc những câu thơ này trên bìa sau một cuốn sách đã quyết định ngay đó là bản dịch của bài hát trong phim "Khát vọng" cho dù hồi đó không theo dõi được bộ phim này mấy, thậm chí đến bây giờ cũng chỉ nhớ mang máng hình ảnh cô gái nhân vật chính của bộ phim, còn nội dung thì... chịu. Có lẽ những câu thơ dịch toát lên rất rõ khát khao về một cuộc sống bình thường của một người đã trải qua đủ gian truân, sóng gió cuộc đời để vượt lên trên những tham vọng vô cùng, những cấu xé, giành giật khắc nghiệt như cái giá phải trả cho những tham vọng ấy để hiểu rõ giá trị của sự bình thường, của tổ ấm tình người.

Người dân bình thường phần lớn cũng chỉ mong muốn một cuộc sống thực sự bình thường, cứ gì Việt Nam, Trung Quốc hay bất cứ nơi đâu...

Mượn bình luận của một blogger để nhớ về bộ phim này:


Phim lấy bối cảnh lúc cuộc cách mạng văn hoá Trung Quốc đang diễn ra. Nhân vật chính là Huệ Phương. Những thăng trầm trong cuộc sống của cô gắn liền với những biến động của xã hội Trung Quốc thời bấy giờ.

Huệ Phương là một cô gái bình thường, giản dị nhưng giàu nghị lực sống. Trải qua bao khó khăn, vất vả, cô vẫn nuôi trong lòng một khát vọng vươn lên.

Bộ phim được chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của nhà văn nổi tiếng của Trung Quốc - Vương Sóc. Đây cũng là một trong những bộ phim truyền hình Trung Quốc đầu tiên được chiếu tại Việt Nam và để lại ấn tượng sâu đậm trong lòng khán giả Việt. Sau thành công của phim này, hàng loạt các phim truyền hình Trung Quốc khác bắt đầu hành trình chinh phục khán giả Việt.

Phim này chiếu từ những năm 90 của thế kỷ trước. Lúc đó mình vẫn còn rất nhỏ, nhớ lõm bõm được đôi chút nên bây giờ hầu như quên hết nội dung. Nhưng ấn tượng để lại trong mình thì khó phai lắm! Về một cô gái giàu nghị lực và luôn biết khát khao vươn lên, vượt qua mọi nghịch cảnh.

Và ấn tượng sâu đậm nhất vẫn là bài hát chính của phim. Bài “Khát vọng – Ke wang” mà hầu hết người yêu nhạc Hoa ở Việt Nam đều biết.

Lời bài hát “Khát vọng” tựa như tâm trạng một cô gái hiền lành, hiểu biết, vất vả nhưng luôn có ý chí, có hoài bão, và luôn cố gắng phấn đấu. Cách cô gái nhìn những nhọc nhằn, phiền não trong cuộc sống thật tự nhiên, nhẹ nhàng. Đó cũng là thông điệp chính mà bộ phim muốn gửi đến tất cả chúng ta.




Phiên âm Pinyin của bài hát ("~" để ngân dài, "-" để đi lướt):

You~ you sui yue. Yu-shuo-dang nian hao kun huo.
Yi zhen yi~ huan nan qu~ she, bei huan li he dou ceng jing you~ guo.
Zhe yang zhi~~ zhe, jiu-jing-wei~~ shen me?

Man man ren sheng lu~, shang xie qiu suo.
Xin zhong ke wang zhen cheng de sheng~ huo.
Shui neng gao su wo~. Shi dui hai shi cuo?
Won xuy nan~ lai bei wang~ de ke.

En yuan wang que, liu xia zhen qing cong tou shuo.
Xiang ban ren~ jian wan jia deng~ huo.
Gu shi bu duo. Wan-ru-ping chang yi duan ge.
Guo qu wei~ lai gong~~ zhen zhuo.

...Guo qu wei~ lai gong~~ zhen zhuo.

Sunday, 15 June 2008

Tập San Sử Địa 29: Đặc Khảo về Hoàng Sa và Trường Sa - And a final message to BR

Download tại đây.

Giành cho những ai quan tâm đến vấn đề lãnh thổ đất nước và muốn tìm hiểu nó một cách khoa học. Tập San Sử Địa là một series chuyên khảo về lịch sử và địa lý do một nhóm giáo sư, sinh viên Đại Học Sư Phạm Sài Gòn chủ trương. Tập san được xuất bản 3 tháng 1 lần, bắt đầu từ đầu năm 1966 và kết thúc vào đầu năm 1975 với 29 số.

Thật may mắn là số cuối cùng - số 29 - là tập chuyên khảo quý giá về
Hoàng Sa & Trường Sa với nhiều cứ liệu lịch sử chứng minh chủ quyền của nước ta đối với hai quần đảo này. Các bài viết được tập trung sau sự kiện Trung Quốc đánh chiếm quần đảo Hoàng Sa ngày 19/1/1974. Tác giả tập san - Tiến sĩ Nguyễn Nhã - đã đồng ý đưa tập san lên internet phục vụ mục đích nghiên cứu, học tập. Hẳn nhiên ông mong muốn truyền bá tài liệu này để có ngày càng nhiều người nắm được vấn đề một cách khoa học, phục vụ cho công cuộc bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ đất nước. Xin trân trọng cảm ơn ông và mong rằng người đọc sẽ góp phần truyền bá tác phẩm này thông qua blog cá nhân hoặc các diễn đàn trên mạng (có thể copy luôn bài viết này - thienha...).

Mình mà có quyền, e.g. làm Thủ tướng, thì sẽ mua bản quyền từ tác giả và cho xuất bản rộng rãi, phát miễn phí hoặc bán giá thật rẻ (nhà nước có thể trợ giá) cho bất cứ người dân nào muốn đọc tài liệu này. Đồng thời tổ chức các chuyên gia lịch sử và ngoại ngữ dịch tài liệu sang tiếng Anh, tiếng Pháp, thậm chí tiếng Trung, xúc tiến việc xuất bản, tuyên truyền tại các nước trên thế giới.

Mục lục của tập chuyên khảo này:

Tập san Sử Địa - Tam Cá Nguyệt San - Số 29 - Tháng 1, 2, 3 - 1975
Đặc khảo về Hoàng Sa và Trường Sa

  • Thử đặt vấn đề Hoàng Sa - Nguyễn Nhã
  • Quần đảo Hoàng Sa - Hoàng Xuân Hãn
  • Phúc trình về công tác nghiên cứu phốt-phát lần cuối cùng tại quần đảo Hoàng Sa của phái đoàn chuyên viên hỗn hợp Nhật Việt vào mùa thu năm 1973 - Trần Hữu Châu
  • Phúc trình cuộc thám sát hòn Nam Yết thuộc quần đảo Trường Sa vào mùa thu năm 1973 - Trịnh Tuấn Anh
  • Những sử liệu Tây Phương minh chứng chủ quyền của Việt Nam và quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa từ thời Pháp thuộc đến nay - Thái Văn Kiểm
  • Hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa giữa Đông Hải - Lam Giang
  • Hoàng Sa và Trường Sa, lãnh thổ Việt Nam - Lãng Hồ
  • Những sử liệu chữ Hán minh chứng chủ quyền của Việt Nam trên quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa qua nhiều thế kỷ - Hãn Nguyên
  • Thử khảo sát về quần đảo Hoàng Sa - Sơn Hồng Đức
  • Hoàng Sa dưới mắt nhà địa chất H. Fontaine - Lạp Chúc Nguyễn Huy
  • Phương diện địa danh học của hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa - Võ Long Tê
  • Nhận xét về các luận cứ của Trung Hoa liên quan tới vấn đề chủ quyền hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa - Quốc Tuấn
  • Hoàng Sa qua vài tài liệu văn khố của Hội Truyền Giáo Ba Lê - Nguyễn Nhã
  • Các văn kiện chính thức xác nhận chủ quyền Việt Nam trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa từ thời Pháp thuộc tới nay - Bà và Ông Trần Đăng Đại
  • Hoàng Sa qua những nhân chứng - Trần Thế Đức
  • Thư mục chú giải về Hoàng Sa Nhóm thư tịch sử địa
Tài liệu có thể download tại đây.

Diễn đàn Viện Việt Học có dự án số hóa toàn bộ Tập san, hiện tại có mục lục của toàn bộ 29 số của Tập san để người quan tâm tham khảo.

Ước gì mình ở Thành phố Hồ Chí Minh nhỉ, ắt sẽ đi lùng để mua được bộ tài liệu này, tiền bạc... vẫn là vấn đề nhưng sẽ cố điều chỉnh. Ờ, BR, giúp anh vụ này được không nhỉ, đảm bảo đền ơn xứng đáng?!