Showing posts with label Trung Quốc. Show all posts
Showing posts with label Trung Quốc. Show all posts

Tuesday, 14 August 2012

Các dự án lớn Trung Quốc thắng thầu giai đoạn 2007 - 2010

Các dự án lớn Trung Quốc thắng thầu giai đoạn 2007 - 2010

Dự án Chủ thầu Giá trị thầu (triệu USD
Nhiệt điện Hải Phòng
Nhiệt điện Quảng Ninh
Nhiệt điện Cẩm Phả
Nhiệt điện Sơn Động
Nhiệt điện Vĩnh Tân 2
Tập đoàn Điện khí Thượng Hải
Tập đoàn Đông Phương
2.800
Nhiệt điện Kiến Lương Tập đoàn Tân Tạo 2.000
Bauxit nhôm Lâm Đồng Tập đoàn Chalieco 466
Alumin Nhân Cơ - Đak Nông Tập đoàn Chalieco 499,2
Nhà máy phân đạm Cà Mau Công ty Thiết kế Vũ Hán
Tổng công ty Xuất nhập khẩu máy Trung Quốc
900
 Nguồn: VEPR

 Lưu ý hai dự án tô màu xanh bị nhiều người cho là 1 và việc tách ra thành 2 chỉ là thủ thuật của Chính phủđể tránh phải trình Quốc hội phê duyệt. Về vấnđề này có 2 bài viết trên Dân trí.

Việt Nam ngày một thua thiệt khi buôn bán với Trung Quốc

Chơi với bọn tàu, càng thân với bọn tàu thì Việt Nam càng thua thiệt, thua thiệt trên mọi khía cạnh chứ nào chỉ buôn bán: Về chính trị bị nó chi phối, về biển đảo bị nó đánh cướp, về biên giới bị nó lấn chiếm, về đất đai bị nó mua (?), thuê dài hạn,... Bọn tàu lại có đủ trò bẩn nào rễ hồi, tai mèo, đuôi chuột, đỉa, ốc vàng, khoai, gỗ sưa,.... để hại người dân Việt Nam cho đủ góc cạnh. Bài viết của vnexpress chỉ nói về một khía cạnh của lũ khựa này.


Monday, 8 August 2011

Tạm đình chỉ đại úy công an trong clip gây xôn xao

Chiều 2/8, trung tướng Nguyễn Đức Nhanh, Giám đốc công an Hà Nội kiêm Tổng cục phó Tổng cục An ninh 2 cho báo giới biết, nhiều ngày trước đó, Hà Nội liên tiếp có các cuộc tập trung đông người phản đối việc Trung Quốc gây hấn ở Biển Đông.


Họ đi dọc các tuyến phố như Ba Đình, Điện Biên Phủ, Hàng Bông, Tràng Tiền, Nhà Hát Lớn. Công an Hà Nội không có chủ trương "trấn áp", "đàn áp thô bạo" hay "bắt giữ" người trong các cuộc biểu tình này.

Khi đám đông được đề nghị giải tán tránh gây ảnh thưởng giao thông, người đàn ông mặc áo sơ mi trắng ngồi bệt xuống đất buộc lực lượng công an phải khiêng lên xe buýt. Sau sự việc, một cảnh sát cùng tham gia bị tạm đình chỉ công tác.


Trung tướng Nguyễn Đức Nhanh (giữa) tại cuộc họp báo. Ảnh: T.Trinh
Theo số lượng thống kê của nhà chức trách, đến ngày 24/7 đã có 8 cuộc biểu tình tự phát với các thành phần tham gia là học sinh sinh viên, giới trí thức, văn nghệ sĩ... "Họ thường tập trung khoảng 8h30 sáng và giải tán sau khoảng 3 tiếng sau đó. Cuộc đầu có khoảng 300 người tham gia nhưng sau giảm dần còn khoảng 50 - 60 người...", trung tướng Nguyễn Đức Nhanh nói.


Người đứng đầu công an thành phố cung cấp, trong cuộc biểu tình ngày 17/7, tránh gây ảnh hưởng giao thông, công an Hà Nội đã đề nghị đám đông giải tán. Tuy nhiên, trong số này có một người đàn ông không chấp hành. Anh ta đã chống đối bằng cách ngồi bệt xuống đất khiến 4 cán bộ mặc sắc phục của công an quận Hoàn Kiếm phải khiêng lên xe buýt. Đúng lúc này, một người đàn ông mặc thường phục trên xe buýt lao xuống và có hành động như đạp chân vào mặt người tham gia cuộc biểu tình, rồi đưa về đồn công an số 1 Mỹ Đình (Từ Liêm, Hà Nội) để tuyên truyền, giải thích.

Một ngày sau khi xảy ra sự việc, clip trên được phát tán lên mạng thu hút được khá nhiều lời bình luận, trong đó tập trung vào hình ảnh người mặc áo phông vàng, quần kaki sáng màu đã có những hành vi được xem là bạo lực. Danh tính người này được xác định là Đại úy Phạm Hải Minh (công an quận Hoàn Kiếm). Còn người khiêng lên xe buýt là Nguyễn Chí Đức (35 tuổi, nhân viên một trung tâm dịch vụ viễn thông Hà Nội).

Giám đốc công an Hà Nội cho biết, ngay sau khi xảy ra sự việc ông đã giao cho cơ quan cảnh sát điều tra công an Hà Nội phối hợp với Viện KSND cùng cấp điều tra xác minh. Trưởng công an quận Hoàn Kiếm đã ký quyết định tạm đình chỉ với đại úy Minh để phục vụ việc điều tra.

Nói về những hình ảnh được tung lên mạng, đại diện công an Hà Nội cho biết, nguồn phát tán từ nước ngoài đến nay vẫn chưa xác định được ai là người phát tán. "Chúng tôi điều tra phải có nguồn rõ ràng và căn cứ từ nhiều nguồn tài liệu khác nhau như nhân chứng, bị hại, đôi dép... chứ không thể dựa vào riêng một hình ảnh đó", thượng tá Đào Thanh Hải, trưởng phòng cảnh sát điều tra tội phạm về trật tự xã hội, Công an Hà Nội nói.

Tuy nhiên, theo tướng Nhanh, dù thế nào, hình ảnh trên cho thấy tổ công tác làm nhiệm vụ hôm đó cũng là sai. "Người ta đã bỏ đi hoặc ngồi ra đường có nhất thiết phải khiêng người ta lên xe hay không khi họ không phải là tội phạm hay người đang bị truy nã. Hình ảnh trên đúng là phản cảm...".

Người đứng đầu ngành công an thành phố cho rằng sau sự việc trên tổ công tác làm nhiệm vụ cần nghiêm khắc phê bình. Riêng công an Hà Nội có được những bài học riêng cho mình.

Nguồn: http://baodatviet.vn/Home/chinhtrixahoi/Tam-dinh-chi-dai-uy-cong-an-trong-clip-gay-xon-xao/20118/159122.datviet

Cũng nên có chỉ số đo lòng tin của nhân dân

(bài phát biểu của ĐBQH Dương Trung Quốc tại kỳ họp thứ nhất QH khóa XIII).

Kính thưa QH


Với kỳ hợp thứ Nhất của QH khoá XIII này, chúng ta được chứng kiến một hiện tượng hy hữu trong lịch sử QH. Một vị Phó Thủ tướng thường trực trình bày bản Báo cáo của Chính phủ ở đầu kỳ họp lại trở thành Chủ tịch QH chủ trì giám sát ngay chính bản báo cáo của mình. Lần đầu tiên có một nhà hành pháp lại trở thành nhà lập pháp và hơn thế nữa chúng ta cũng chứng kiến nhiều  thành viên của Chính phủ lại “hoá thân” vào QH.

Tôi muốn nhìn nhận khía cạnh tích cực của hiện tượng này. Là người tham gia hoạt động rất lâu năm trong Chính phủ, ở vào những vị trí then chốt nhất của CP, hiểu rõ “chân tơ kẽ tóc” của CP, Chủ tịch QH biết được tất cả những chỗ mạnh, chỗ yếu của CP, từng chiụ trách nhiệm về hoạt động của CP sẽ thực thi trách nhiệm cùng QH giám sát CP sẽ chặt chẽ hơn. Giám sát hiểu theo nghĩa là sẽ phát hiện được những yếu kém để điều chỉnh những hoạt động hành pháp của CP, cũng như  với vai trò lập pháp sẽ tạo những hành lang pháp lý chuẩn xác góp phần cho CP thực thi hiệu quả trách nhiệm hành pháp của mình... Đó là hy vọng của tôi và nhiều cử tri.

Đại biểu Quốc hội Dương Trung Quốc

Tôi cũng mong muốn báo cáo của CP bên cạnh những đánh giá chủ yếu về kinh tế, môt lĩnh vực quan trọng nhưng cũng nên quan tâm nhiều hơn đến một lĩnh vực cũng không kém phần quan trọng là những đánh giá về các vấn đề xã hội. Các vấn đề xã hội không chỉ là các chính sách an sinh, con số thống kê thu nhập, giàu nghèo, tệ nạn, tai nạn v.v... mà còn về lòng tin của dân.

Nếu đánh giá về kinh tế có thể biểu thị được bằng con số định lượng (như GDP, chỉ tiêu, sản lương...)  thì cũng nên đánh giá chỉ tiêu về lòng tin của dân đối với CP. Những phương pháp điều tra, thống kế hiện đại có thể làm được điều này. Thế giới họ làm nhiều rồi. Một nhà nước của dân dân,vì dân càng phải quan tâm đến lòng tin của dân. Tôi thấy có đại biểu lấy hiện tượng ở Bắc Phi để đánh giá, theo tôi không thể so sánh vì chúng ta đã có một truyền thống xây dựng đựoc sự đồng thuận trên dưới, giữa nhân dân và chính phủ và phải biết gìn giũ nó như gìn giữ con mắt của mình.

Tôi xin đưa ra  một thí dụ để làm rõ quan điểm của tôi cũng là đề cập tới một vấn đề hệ trọng chưa được CP quan tâm đúng mức xét theo khía cạnh quan tâm đến lòng tin của dân.

Đó là vấn đề Biển Đông. Không thể không thừa nhận rằng vấn đề Biển Đông trong đó có cả vấn đề bảo vệ chủ quyền cũng như vấn đề phát triển quốc gia là một vấn đề đang nổi bật. Sự tranh chấp, sự đe doạ, sự không ổn định là vấn đề không chỉ các nước có liên quan mà cả thế giới quan tâm. Vậy mà báo cáo của CP tuy có đề cập thể hiện quan điểm mang tính nguyên tắc của CP, nhưng rõ ràng là chưa thể hiện đúng tầm mức. Chúng ta không thổi phồng, không kích động, không để hoang mang là cần thiết, nhưng không thể coi đó là chuyện bình thường được. Nó phải được thể hiện trong báo cáo của CP đúng tầm mức, phải được phản ảnh trong chương trình nghị sự của QH đúng tầm mức để nhân dân tin tưởng, thông suốt...

Ngay chương trình làm việc của QH ban đầu hầu như chẳng có vấn đề gì xảy ra ở Biển Đông cả, phải đến lúc dư luận và đai biểu QH yêu cầu thì QH mới đưa vào chương trình một buổi báo cáo không đầy 1 tiêng và không có thảo luận.  Tôi xin bày tỏ điều tôi suy nghĩ về nội dung buổi báo cáo đó, và tôi đã nói với bộ trưởng ngoại giao ý kiến của tôi rằng : Trừ một vài nội dung chi tiết , còn về căn bản nếu những nội dung báo cáo đó được trình bày cho dân chúng thì chỉ có tốt trở lên, dân sẽ tin hơn vào những gì CP đã làm,  nó làm sáng tỏ phần nào những băn khoăn , trăn trở của dân và quan trọng hơn là sự ủng hộ của dân được tổ chức, được huy động có hiệu quả.

Cái gì cần tế nhị trong quan hệ ngoại giao ta phải giữ, nhưng với dân thì không cần đến sự tế nhị mà cần sự tin cậy, thẳng thắn. Cái gì cần mềm mỏng với ngoại giao thì cũng cần mềm mỏng trong “nội giao”, đừng tạo ra những khoảng cách, những xung đột không đáng có giữa CP và nhân dân, cho dù sự cảnh giác là cần thiết.

Tôi cũng muốn nêu thêm về một ví dụ mà  ngay trong buổi báo cáo ngày hôm qua cùng không  đề cập tới. Đó là văn bản của Thủ tướng Việt Nam cách đây nửa thế kỷ. Vấn đề đó, chúng ta hoàn toàn có đủ lập luận để phản bác những ý đồ xuyên tạc. Dường như chúng ta chỉ quan tâm đến bàn hội nghị mà không quan tâm giải thích cho dân biết. Tài liệu ấy họ đã phát tán thành giấy gói hàng,  đưa lên mạng vậy mà không có cơ quan nào chính thưc lên tiếng phản bác, giải thích cho dân (mới đây mới được tờ báo của Mặt trận Tổ quốc đề cập tới)
 
Là người làm nghề sử, tôi muốn nhắc lại một sự kiện cách đây đã 65 năm. Đầu năm 1946, khi cần phải đối phó với một tình hướng “ngàn cân treo trên sợi tóc” liên quan đến vận mệnh của Tổ Quốc, Chủ Tịch  Hồ Chí Minh đã đi một nước cờ táo bạo một cách sáng suốt là ký Hiệp định Sơ Bộ 6-3.

Thấy nước cờ ấy dân chưa hiểu, thắc mắc, hoang mang... Chính quyền cách mạng tổ chức cả một cuộc biểu tình có hàng vạn người tham gia trên Quảng trường Nhà Hát Lớn (hình ảnh vẫn còn để ta thấy dân quan tâm đến việc nước như thế nào, có cả dân quê, có cả anh phu xe, công chức hay thợ thuyền, trí thức...).

Bộ trưởng Bộ Nội vụ Võ Nguyên Giáp giải thích cả mấy tiếng đồng hồ, rồi vị Chủ tich nước đứng trước quốc dân nói lên rằng : “Đồng bào hãy tin tưởng ở Nhà nước, Hồ Chí Minh không khi nào bán nước”. 
 
Học tập Bác Hồ nên nhớ cách ứng xử với dân của Bác khi vận nước khó khăn. Cho dù thời đại có nhiều thay đổi, mọi so sánh có hể là khập khiễng thì cái nguyên lý “dân biêt” thì “dân mới làm” và dân có điều kiện “kiểm tra” CP là chuyện của muôn đời.
Tại sao phải là đại biểu QH với một phiên hop kín mới được nghe những thông tin mà theo tôi nếu để dân biết thì tốt biết bao. Tôi tin chắc là dân sẽ tin, còn người ngoài có tin hay không thì là việc là thứ yếu.

Thưa QH,

Hướng ra Biển Đông nhưng cũng phải luôn quan tâm đến đất liền, trong đó có nền kinh tế của chúng ta. Chúng ta muốn giữ được chủ quyền chính trị thì cũng phải giữ được chủ quyền kinh tế. Tại kỳ họp cuối cùng của khoá trước, tôi đã đặt câu hỏi chất vấn CP rằng nền kinh tế của ta bên cạnh việc khai thác có hiệu quả nhưng nguồn lực nước ngòai thông qua việc phát triển những mối quan hệ hơp tác, nhưng có lành mạnh không, có bị lệ thuộc không ? 

Biết bao nhiêu vấn đề đã được nêu lên ngay trong QH với những định lượng rất đáng lo lắng về những khả năng bị lệ thuộc đặc biệt là với Trung Quốc cần phải được quan tâm để điều chỉnh, vì chưa thấy những dấu hiệu tích cực. Nếu vấn đề có vẻ tế nhị này nhưng phải trên nguyên tắc “tiên trách kỷ hậu trách nhân” còn thiên hạ thì bao giờ cũng quan tâm đến lợi ích, (lợi ích kinh tế, kể cả lợi ích chính trị) bằng mọi giá. Tại sao nông dân trồng vải đến vụ thu hoạch mà các cơ quan quản lý, doanh nghiệp nhà nước vẫn đóng cửa im ỉm (như một phóng sự truyền hình phản ảnh), trong khi  thương lái nước ngoài  tung hoành và thực sự lại trở thành cứu cánh cho dân.

Đấy mới là quả vải nhỏ bé còn chỉ cần nhìn vào nhiều công trình thắng thầu, dòng chẩy của hàng hoá mà tình trạng nhập siêu là tiêu biểu nhất ,đủ thấy nhiều thông điệp đáng lo ngại khác. Nhìn  ngoại thị trường tất cả các mặt hàng tiêu dùng thiết yếu kể cả những mặt hàng nông sản, thực phẩm mà tại Việt Nam thừa khả năng sản xuất cũng nhan nhản ngoài thị trường là hàng Trung Quốc.

Cuối cùng, tôi đề cập tới một nội dung mà đại diện Đoàn Đồng Nai và Đại biểu Lâm Đồng đã đề cập những chưa đủ thời gian hơn nữa đó lại là chương trình vận động bàu cử của tôi với bà con cử tri sống ven con đường Quốc lộ 20 trước nguy cơ nhãn tiền là việc vận chuyển bô xít liên quan đến một dự án mà QH đã thông qua  mà CP cũng cam kết chỉ khai thác bô xit nếu có hiệu quả kinh tế và bảo đảm an toàn môi trường. QH có trách nhiệm giám sát trong quá trình triển khai thực hiện. Đó là mới quan tâm đến việc khai tuyển ma chưa quan tâm đến tác động của việc vận chuyển.
 Về việc này, vị đại diện TKV vừa phát biểu. Tôi lấy làm lạ là học sinh đã kém sử mà chúng ta lại kém toán hay sao mà không nhận ra lộ trình đến 15 tháng 8 này phương án mới chuyển Phó Thủ tướng Chính phủ xem xét mà cuối năm xe chở bô xít đã phải lăn bánh rồi. Các chiến sĩ Công an Đồng Nai chúng tôi chỉ đặt một câu hỏi : Liệu xe trọng tải 40 tấn có được cho phép đi trên cầu 25 tấn không? Đây không phải là bài toán kinh tế mà là bài toán kỷ cương, bài toán pháp luật . Là cơ quan lâp pháp và giám sát thực thi pháp luật, để xẩy ra tình trang nan giải này, có trách nhiệm của cả QH.

Hy vọng với môt QH khoá mới, có CTQH mới QH sẽ  khắc phục một cách căn bản những tình huống tương tự làm giảm lòng tin của người dân vào QH và CP.  
                                                                         Dương Trung Quốc
                                                                        Đại biểu Tỉnh Đồng Nai


Nguồn: http://tamnhin.net/Chuyen-dong/13160/Cung-nen-co-chi-so-do-long-tin-cua-nhan-dan-.html

Tuesday, 26 July 2011

Liệu có hết ngón đòn hiểm ác của thương lái Trung Quốc?

Đọc bài Ngón đòn hiểm ác" của thương lái TQ khiến dân Việt điêu đứng đăng trên VietnamNet mà phát sợ! Tin chắc rằng những hành động kỳ lạ kiểu "mua móng trâu, rễ hồi, ốc bươu vàng", "săn lùng gỗ sưa giá bạc tỷ", hay "thu mua phế liệu với giá cực cao", hoặc gần đây nữa là thu gom nông sản, hoa quả Việt Nam không bao giờ là ngẫu nhiên mà nằm trong 1 chiến lược lâu dài, có đầu tư, hoạch định. Liệu có thể hy vọng không bao giờ phải đọc mẩu tin dạng "chỉ sau một thời gian ngắn giá boxite bắt đầu giảm và trở lại như trước. Phía trung quốc từ chối mua thêm, do vậy, tại các cửa khẩu còn tồn đọng từ 5.000 - 7.000 tấn boxite đã sơ chế. Nhà nước chưa kịp vui mừng vì giá boxite cao nay phải đối mặt với tình trạng thua lỗ do boxite không tiêu thụ được" hay không?

Đục bỏ thơ Hồ Chí Minh

IMG_7881

Tấm bia đá khắc ghi bài thơ của Hồ Chí Minh ca ngợi Hoàng đế Quang Trung trên đỉnh núi Dũng Quyết (TP Vinh, Nghệ An) đã bị đục bỏ. Không biết có phải vì trong bài thơ của cụ Hồ có mấy câu thuộc diện “nhạy cảm”: đó là nói đến chuyện “đánh Tàu”.

Tuesday, 8 March 2011

Con người nào?

Tấm bia kỷ niệm chiến thắng tại đầu cầu Khánh Khê - Ảnh: Trường Sơn

Tấm hình trên nằm trong bài Lạng Sơn, những ngày tháng hai trên báo Thanh Niên Online. Cuối bài báo, nói về tâm bia này có đoạn: "Những dấu tích của thời gian và con người đã xóa mờ một vài chỗ trên tấm bia. Thế nhưng người ta vẫn có thể đọc được dòng chữ “... Sư đoàn 337 đã đánh bại và chặn đứng quân... xâm lược".

Thiết nghĩ dấu đục đẽo khéo thế kia thì thời gian 30 năm hay cả ngàn năm cũng không thể làm được, ắt phải do con người. Và con người đó là kẻ nào?

Một điểm nữa là đọc cả bài báo, dù rất dài, những người ko hiểu lịch sử sẽ khó lòng hiểu được sự chiến đấu dũng cảm, hy sinh quên mình,... của bộ đội, chiến sỹ ta là nhằm chống lại kẻ địch nào.

Wednesday, 15 September 2010

Thêm một chút về phim "Lý Công Uẩn- Đường tới thành Thăng Long"

Nhân đọc bài "Một chút về phim: Lý Công Uẩn- Đường tới thành Thăng Long" của anh Tuấn Ngọc viết một cái comment mà nó lại quá dài, thành ra tạo riêng cho nó một cái note ở đây.

Xin phép ko đồng ý với anh về cái ý chính: Mới chỉ xem trailer đã phán "giống tàu" rồi chửi bới... Tất nhiên tôi không thích văn hóa chửi bới, nhưng...

Thứ nhất, trailer thường được coi là tập hợp những hình ảnh đặc sắc nhất của bộ phim - vì nó đóng vai trò quảng cáo. Và trailer của phim này thì người xem đã kết luận: Giống hệt tàu, chỉ có thoáng qua 1, 2 hình ảnh Việt Nam (áo tứ thân thì phải) trong một vài giây. Cộng thêm thực tế trường quay, đạo diễn, diễn viên (dù là phụ), trang phục, cộng ý kiến của người trong ban cố vấn (ông Phan Cẩm Thượng) thì họ nghĩ rằng CẢ bộ phim giống tàu là hợp lý.

Thứ hai, giống tàu có sao không? Có! Anh đưa Avatar làm minh chứng cho tính sáng tạo của điện ảnh, rất đúng! Vì nó áp dụng những công nghệ chưa xuất hiện trên điện ảnh bao giờ. Nhưng có thể gọi là sáng tạo không khi một bộ phim Việt Nam mà người xem (trailer) cảm thấy y chang phim trung quốc? Những bộ phim tàu kiểu này vẫn chiếu nhan nhản hàng chục năm nay rồi, vậy cái "sáng tạo" trong phim của ta là gì?

Về mặt nghệ thuật, xem phim Việt, về lịch sử Việt thì người ta ko muốn có cảm giác như đang dùng một thứ hàng đại trà của tàu.

Về mặt tình cảm, bộ phim dự kiến được chiếu vào dịp kỷ niệm 1000 năm Thăng Long - Hà Nội, tức là ghi dấu thời gian ta bắt đầu ổn định xây dựng nhà nước độc lập sau hàng ngàn năm tàu đô hộ, nên tâm thức người xem muốn thấy một hình ảnh Việt Nam-không-phải-tàu là có thể hiểu được và đáng trân trọng.

Về mặt chính trị - xã hội, 1000 năm Thăng Long - Hà Nội là dịp một phần thế giới nhìn vào Việt Nam, tôi chắc rằng nếu ta đưa ra được 1 hình ảnh Việt Nam mang tính đặc trưng thì sẽ hay hơn là khiến họ thấy ta chỉ là 1 bản copy của tàu. Tất nhiên ta còn nhiều hoạt dộng khác, những chương trìn điện ảnh khác nhưng một bộ phim đã được tôn làm phim cho dịp đại lễ thì đánh giá nó phải khác.

Về vấn đề anh đặt ra "Nếu các vị đòi hỏi giống như đúc thời nhà Lý thì tôi thử học có ai biết mặt mũi ông vua Lý và các tướng lãnh, cũng như Hoàng hậu, tỳ thiếp... Và tôi đặt tiếp câu hỏi nếu phim thuần Việt, có bờ tre, bụi chuối, cây đa, mái đình, sống quê, rồi một kinh thành nhỏ bé, nghèo túng...thì liệu phim có hay không?", tôi thấy hơi cực đoan. Tôi ko thấy ai đòi giống như đúc thời Lý cả, mà người ta muốn thấy một cái hồn Việt Nam, còn làm sao để có hồn Việt Nam thì đó là nhiệm vụ của đoàn làm phim! Bờ tre, bụi chuối, cây đa, mái đình,.. thì sao mà ko thể thành phim hay? Ai đã xem Apocalypto sẽ chỉ thấy núi rừng cây cối và mấy anh đóng khố, cà răng căng tai chạy như điên, ai bảo phim đó ko hay? Đây mới là chỗ cần sự sáng tạo của điện ảnh chứ ko phải chỗ copy của tàu là sáng tạo điện ảnh.

Một ý quan trọng, luận điểm chính của anh (và của nhiều người phê phán những người phê phán bộ phim - tôi đọc trên diễn đàn lichsuvn.info) là “chưa xem sao biết, sao dám chê, hãy để chiếu đi đã rồi bình luận sau,…” là rất không ổn! Với ý nghĩa là phim mừng đại lễ 1000 năm Thăng Long – Hà Nội, phải có sản phẩm tương xứng. Và do đó bộ phim cần được thẩm tra trước, thông qua trailer, thông qua ban gì đó của chính quyền, và thông qua chính sự lên tiếng của đoàn làm phim nữa – tôi chưa thấy phần cuối này. KHÔNG THỂ áp dụng cái kiểu “cứ làm đi, sai thì sửa” ở đây được: Nếu cứ đưa phim vào chiếu rồi hết dịp đại lễ mới đồng loạt kết luận nó là hàng tàu thật thì bây giờ có quay lùi thời gian để ko chiếu nó được ko, có tẩy khỏi đầu óc người xem cảm giác bị lừa được ko, có tẩy khỏi óc bạn bè quốc tế ý nghĩ Việt Nam chỉ là một bản copy của tàu được ko...?

Cuối cùng, ban thẩm định gì đó (tôi ko nhớ tên chính thức) đã chính thức thừa nhận và yêu cầu cắt bỏ, chính sửa bớt các chi tiết, hình ảnh thuần tàu. Tôi chắc rằng phần còn lại sẽ vẫn lai căng chán, nhưng ít ra nó cũng chứng tỏ những bức xúc của cộng đồng mạng là đúng đắn.

Sunday, 12 September 2010

Suy nghĩ thoáng qua chuyện trung - Nhật cãi nhau

Vụ va chạm trên biển giữa 1 tàu cá của trung quốc với 2 tàu tần tra của Nhật đã trở nên căng thẳng ngoài mức tưởng tượng khi trung quốc quyết định hoãn đàm phán Biển Hoa Đông với Nhậtlần thứ 4 Đại sứ Nhật tại trung quốc bị triệu đến để yêu cầu phía Nhật thả tàu cá và ngư dân trên tàu.

Nhìn thoáng qua vụ này có thể thấy thái độ trung quốc rất hung hăng, từ dân đến quan. Tàu cá mà nó dám chủ động đâm méo tàu tuần tra của người ta thì khiếp quá, lại ko chỉ 1 mà tới 2 lần. E rằng bọn "ngư dân" này là lính tàu cải trang cũng như mấy cái ngư chính là tàu chiến cải trang vậy. Còn bọn quan tàu thì thôi rồi, nó phản ứng ngay, liên tục và ngày càng quyết liệt, chẳng hề nể gì Nhật là cường cuốc kinh tế, công nghệ lớn thứ 2 thế giới, lại ở rất gần nó.

Thành ra dù ai có ghét tàu cũng buộc phải công nhận nó mạnh mẽ bảo vệ công dân, thế giới nhìn vào cũng thấy quốc thể của nó được bảo vệ. Đây hẳn là 1 lý do khiến máy tauy "ngư dân" kia - dù là lính cải trang hay ko - dám hành xử ghê gớm đến vậy.

Ghét nó mà không khinh được nó!

Thursday, 9 September 2010

Tuổi Trẻ: Tàu lạ nổ súng làm chết người trên biển

Hiện bài gốc trên Tuổi Trẻ tại địa chỉ http://tuoitre.vn/Chinh-tri-Xa-hoi/399454/Tau-la-no-sung-lam-chet-nguoi-tren-bien.html đang báo lỗi không hiển thị được nhưng bản cache của Google vẫn còn lưu. Dưới đây là copy bản cache: 

Tàu lạ nổ súng làm chết người trên biển
TTO - Ngày 7-9, nguồn tin từ Viện Kiểm sát nhân dân tỉnh Kiên Giang cho biết đã có báo cáo sơ bộ về vụ nổ súng làm chết người trên vùng biển chồng lấn giữa Việt Nam và Indonesia (thuộc nam biển Đông).
Trước đó, Khoảng 19g ngày 4-9, tàu thu mua hải sản KG 90269 TS do tài công Huỳnh Văn Hải điều khiển cùng với 13 ngư phủ khi đang đi trên vùng biển chồng lấn giữa Việt Nam và Indonesia để thu mua hải sản thì phát hiện một tàu lạ tiến về phía tàu của anh Hải.
Khi hai tàu chạy song song, cách nhau khoảng 20-30m thì bất ngờ phía tàu lạ bắn về phía tàu của anh Hải. Anh Hải tăng tốc và chạy thoát nhưng vụ nổ súng đã làm ông Lê Tấn Phong (45 tuổi, phường Vĩnh Quang, thành phố Rạch Giá, Kiên Giang) bị trúng đạn và tử vong.
T.THÁI- N.M.SƠN
 ------------------------------------

Tuesday, 4 May 2010

Từ Trường Sa đến Hogwart

Tại sao không nêu rõ tên những kẻ tàn sát man rợ các liệt sỹ của ta, tại sao không nêu rõ tên hải quân trung quốc??? 

Wednesday, 28 April 2010

Biển Đông trong mối quan tâm của những người trẻ

Còn nhớ cách đây khoảng 1, 2 tháng, Thủ tướng hay lãnh đạo cấp rất cao nào đó có nói đại ý cần phải thông tin rộng rãi về vấn đề biển đảo đối với người dân. Hành động ngấm ngầm gỡ bài của Vietnamnet thật đáng xấu hổ và đã đi ngược tinh thần trên!

Monday, 26 April 2010

Tớ ghét tất cả những ai không thích Trung Quốc!

Mấy hôm trước xảy ra sự kiện BBC & Đỗ Ngọc Bích, thấy bà ta bị phê phán tơi bời vì các luận điểm phi khoa học, phi lịch sử, phi dân tộc của bà ấy, A lại nhớ tới B. Những luận điểm bênh Tàu và câu nói "ghét tất cả những ai không thích Trung Quốc!" của B mà đưa lên BBC thì B còn bị chửi quá bà Bích. Nhưng xét ra, có lẽ B cũng như bà Bích, chỉ vì quá thiếu hiểu biết về lịch sử và chính trị, hay nói phô thì là ngu dốt về chính trị, mà thôi, chứ chắc chẳng tới mức vong bản để gọi là xỉ nhục dân tộc, phản bội tổ quốc, hay là người Tàu... như một số bà con kết tội.

Saturday, 21 November 2009

Tại sao người ta có thể "quên" một phần máu thịt của tổ quốc?

Hôm nay (21/11/2009) đọc được tin Sở Văn hóa Thể thao và Du lịch Thành phố Hồ Chí Minh đang gấp rút hoàn tất hồ sơ để có thể kiến nghị thanh tra xử phạt hành chính mức 10-20 triệu đồng với các đơn vị có clip quảng cáo đưa thông tin thiếu sót về chủ quyền của Việt Nam, tiêu biểu là các Công ty chicilon media (trung quốc) và Công ty bảo hiểm Dai-i-chi Life (Nhật Bản).

Trước đó, xung quanh vụ giải thưởng lập lờ của Công ty Sài Gòn AnPha , trong hồ sơ giải thưởng Rồng Vàng Việt Nam do Công ty Sài Gòn AnPha thiết kế và lưu hành , ngay cả bản đồ Việt Nam, đơn vị tổ chức cẩu thả đến mức không có hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam.

Trong bối cảnh tranh chấp trên Biển Đông ngày càng nóng bỏng với sự gia tăng áp lực quân sự của trung quốc, những kẻ chó lợn mang mặt người đó đâm chìm tàu, bắt bớ, đánh đập, giam giữ, cướp bóc, đòi tiền chuộc, thậm chí bắn vào ngư dân Việt Nam trên đường tránh bthì việc ngay trên chính đất nước mình mà để xảy ra những sự việc trên thì không thể chấp nhận. 10-20 triệu ư, máu thịt của Tổ quốc mà bao thế hệ tiền nhân ghìn giữ để bây giờ con cháu rẻ rúng đến thế hay sao?

Nhớ lại hồi tháng 3 chuẩn bị các tiết mục của SV Việt Nam để tham gia International Party, nhờ một anh bạn lo phần phông nền. Anh vốn sống khá khép kín do có những khó khăn riêng nhưng đã tích cực tham gia. Nhìn anh lui cui vẽ bản đồ Việt Nam trên khuôn giấy A4 rồi hí húi đo đo vẽ vẽ để đặt chính xác nhất vị trí quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa, trong lúc đang bận quýnh cả lên đôi khi thấy anh cẩn thận quá mức cần thiết, nhưng bình tâm nghĩ thì hiểu rằng trong đó gói ghém rất nhiều tình yêu và trách nhiệm với đất nước.

Những sự kiện "quên" bài báo trên nêu ra đều liên quan tới những cơ quan có trách nhiệm xét duyệt, làm sao người ta có thể để nó xảy ra???

Tuesday, 18 August 2009

Trời hỡi làm sao cho khỏi… Lọa ???

Nguồn: Blog Nguyễn Ngọc Tư

Lúc rày nghe nói ngư dân nước mình bị tàu Lọa ăn hiếp, bắt bớ, đánh đuổi dữ quá, sông quê mình bị Lọa bóp họng từ xa, đất quê mình bị Lọa che lấn từng tấc một… tinh thần dân tộc của chú Tư bừng bừng trỗi dậy, chú liền họp mặt gia đình thông báo từ nay cấm không xài đồ của nước Lọa nữa, không lý gì nó bức hiếp chà đạp mình vậy mà mình cứ nhơn nhơn xài đồ Lọa, làm giàu cho nó.

- Phải chống lại sự xâm lăng của Lọa ngay từ trong nhà mình – Chú nói với sự quyết tâm ngút ngất.

Ở nhà chú Tư, lệnh chú là lệnh trời. Thím Tư là ngừơi đầu tiên cảm nhận trời sập cái rầm xuống đầu mình, tối tăm mày mặt, cái phim Lọa “yên yên mông mông” mà thím đang coi đang tới khúc chia ly mùi mẩn gay cấn. Nhưng giờ trong nhà đang có chiến dịch tẩy chay hàng Lọa, nên ti vi hầu như không hoạt động. Chú để cái búa cạnh nó, chú nói, hễ phát hiện ra ai coi phim Lọa, nghe nhạc Lọa là chú bửa… ti vi cho tan nát đời con… chip luôn.

Tánh chú nói là làm, ai cũng ớn. Bàn thờ nhà chú giờ chưng toàn trái cây héo, bởi trái cây mà tươi rói căng mọng chắc chắn là từ bên Lọa chở qua. Đồ chơi của thằng Tu Ti cháu nội chú bị đem bán ve chai hơn một nữa do “made in Lọa”. Thằng Sáu buộc phải cho không cái điện thoại Lọa mua có hơn một triệu mà coi được ti vi, nghe nhạc lồng lộng, nó mua lại cái di động hiệu Nó Kìa. Đem về chú Tư săm soi rồi hét lên, cha chả cái thằng Sáu, điện thoại này cũng sản xuất ở Lọa nghen mậy. Thằng Sáu mặt xanh như tàu lá, chạy đi đổi lại cái điện thoại Việt cho chắc ăn. Mấy bữa sau đọc báo thấy điện thoại nhãn Việt toàn đặt hàng gia công bên Lọa, thằng Sáu kêu chú Tư cho năm triệu, cỡ tiền đó mới mong hàng không liên quan tới đất nước ất ơ kia. Chú Tư đổ mồ hôi hột, nhưng cố bấm bụng vì những đồng bào đau khổ của mình, vì yêu nước mình nên mua điện thoại… Nhật Bản cho con nó xài.

Rắc rối đâu chỉ có vậy, cái phim Việt “Thái Sư Trần” nhưng quay cảnh bên Lọa, cả son phấn trên mặt diễn viên cũng do người Lọa phết lên. Chú Tư tức mình nói với thằng Hai, tao chống mắt coi làm phim Lý Thường Kiệt thì đi quay ở đâu, tại vì ông Kiệt này chống nước Tống, tức là tiền thân của nước Lọa, họ đâu có ngu mà cho mình qua đất họ quay phim chửi họ. Thằng Hai cười, cũng chưa biết sao à tía, tại vì phim lịch sử nước mình hay mặc nhầm quần áo của Lọa lắm, nói chuyện giống y phim Lọa nói, sao tía cự được, tía có sống ở một ngàn năm trước đâu.

Chú Tư cảm thấy ngán ngẩm lắm rồi, tối qua thím Tư mặc cái áo ngủ mỏng tang mới mua, liếc qua mà chú nóng bừng ngây ngất, ai dè áo mang mác Lọa, làm chú mất hứng quá chừng. Ngó qua ngó lại trong nhà thấy cái gì cũng của Lọa, chén ăn cơm, ly uống nước, hột gà, hột quẹt, đèn pin, tới cây đập ruồi của made in Lọa nữa là sao là sao là sao ? Chú vừa tống chúng ra ngoài đống rác vừa kêu trời.

Nhà trống trơ, vợ con chú ủ rủ, đồ Lọa bị đẩy ra khỏi nhà mang theo bao nhiêu vui thú trên đời, không phim Lọa ti vi chẳng có gì để thím coi, con Út Chín phải lén đọc mấy tờ “Nhí Nhảnh”, “Nhí Nhố” ở ngoài đường, đem về nhà chú Tư thấy trong đó toàn là hình diễn viên Lọa là chết chắc, Út Mười không có con sâu nhồi bông gòn để ôm ngủ, nó trằn trọc đêm đêm. Một bữa thằng Hai đòi đổi tên, chớ tên nó lai Lọa quá, gì mà Hà ĐạiCương, phải đổi lại là Sông LớnCứng, thằng Ba Hà Đức Minh thì đổi là Sông Nết Sáng, thí dụ vậy… Mà tía cũng phải đổi thành Sông gì đó nghen. Con đi hỏi thủ tục đổi tên rồi, đóng chín dấu, qua bốn cửa là xong, nhà mình thuần Việt. Nhưng con lo mấy cái đơn xin không biết viết sao cho nó Việt hết cỡ, thí dụ "Độc lập - tự do - hạnh phúc" thì mình viết là "một mình sung sướng thoải mái" được không ?

Chú Tư ngã vật ra chết giấc. Cũng may nhà còn sót lại chai dầu cù là nhập bên.. Lọa mới đánh gió lay tỉnh chú được. Thiệt tình !

Thursday, 6 August 2009

Bao giờ?

Ngày 1/8, một tàu cá Việt Nam với 13 ngư dân trong khi đang tránh bão tại quàn đảo Hoàng Sa thì bị trung quốc bắt giữ.

Ngày 3-8 Bộ Ngoại giao VN đã có công hàm gửi đsq tq tại VN yêu cầu phía tq thả ngay 13 ngư dân và tàu cá, đồng thời nhanh chóng thông báo cho phía VN về tình hình của các ngư dân.

Ngày 5-8, trả lời Tuổi Trẻ, ông la chí dân - bí thư thứ hai đsq tq - cho biết đã nhận được công hàm Bộ Ngoại giao VN gửi ngày 3-8 chuyển về cơ quan có thẩm quyền. Tuy nhiên, ông ta từ chối cung cấp thông tin liên quan đến việc tq sẽ xử lý công hàm như thế nào và trong thời hạn bao lâu.

Báo Đại đoàn kết ngày 6/8/09 có bài Hãy “mở lòng” vì vận nước, trong đó cho biết:

Hội Tư vấn khoa học công nghệ và quản lý TP. Hồ Chí Minh hai lần gửi công văn lên Bộ Giáo dục và Đào tạo (GD - ĐT) đề nghị được phản biện dự thảo Chiến lược phát triển giáo dục Việt Nam (2009 – 2020) với cam kết: “Nếu được giao nhiệm vụ tư vấn phản biện, chúng tôi sẽ mời các chuyên gia hàng đầu vào ban chủ nhiệm phản biện. Tiến hành các thảo luận nội bộ, tổ chức hội thảo chuyên đề, thống nhất ý kiến quan điểm để cuối cùng có một công trình phản biện mang tính khoa học cao”.

Nhưng đã 5 tháng trôi qua, Bộ GD – ĐT không có bất cứ một phản hồi nào.

Tự nhiên nghĩ nếu "cơ quan có thẩm quyền" của tq cũng ứng xử với công hàm của BNG VN theo cách Bộ GD-ĐT ứng xử với Hội Tư vấn khoa học công nghệ và quản lý TP. Hồ Chí Minh thì ngư dân cứ gọi là đi toi.

Giờ chỉ hy vọng các bạn tq sẽ đối xử với VN tốt hơn tự ta đối xử với ta thôi. Liệu có không? Kể ra thì 12 ngư dân bị bắt đợt trước, hiện vẫn bị tq giam giữ để và đòi tiền chuộc (bạn còn giảm giá tiền chuộc rồi nữa) đã được bạn nuôi hơn 2 tháng, nhưng có khi đến hết tháng thứ tư bạn sẽ trả về không chừng.

Viết bài này lại nhớ về một bài của một người bạn cũ. Bạn bộc lộ rõ sự phẫn nộ khi tòa án tối cao Mỹ một lần nữa bác bỏ đơn kiện của các nạn nhân chất độc màu da cam Việt Nam. Mình cũng chia sẻ thực tế đáng buồn ấy nhưng đồng thời chỉ ra rằng, đợt đó đang nhân vụ chính quyền địa phương khắp nơi xà xẻo tiền trợ cấp ăn Tết cho người nghèo, chừng nào đồng bào với nhau mà còn đối xử với nhau theo kiểu đó thì đừng có mong người nước ngoài đối xử tốt với mình. Kể ra mình cũng hay comment theo kiểu đó. Bạn không thích, và dần dần thậm chí ghét kiểu bình luận đó của mình.

Nhưng liệu có đúng không, khi chính người mình đối với nhau không ra gì mà cứ đòi những người ở một đất nước khác phải thế nọ thế kia với mình?

Vẫn xót ruột khi nhìn các nạn nhân chất độc màu da cam, vẫn cảm thông với các ngư dân bị lũ bạo quyền cướp bóc, giam giữ. Nhưng để giúp họ về mặt lâu dài, để tiếng nói VN có sức nặng lớn hơn trên diễn đàn quốc tế, nước mình phải mạnh lên đã, người mình phải yêu thương, đùm bọc nhau trước đã. Và nhất định cách ứng xử kiểu "xì trum tháng trôi qua, xì trum không có bất cứ một xì trum nào" không có quyền tồn tại!

Ngoài lề nhưng cũng có liên quan: Đang đọc "Tuấn - chàng trai nước Việt", recommend mọi người.

Thursday, 9 July 2009

Bộ TT&TT Việt Nam sắp có thêm những kinh nghiệm quý báu trong quản lý báo chí

Đọc bài viết dưới đây từ mấy hôm trước rồi nhưng vì nguồn chưa đủ tin cậy nên không tin, nghĩ rằng đó chỉ là một trò đùa mà những người quan tâm tới mối đe dọa từ Trung Quốc đặt ra. Bài viết nói về phản ứng chính thức của ĐSQ TQ tới các bài viết của một số trí thức Việt Nam, trong đó có bà Phạm Chi Lan - nguyên thành viên Ban nghiên cứu của Thủ tướng Chính phủ - phê phán hàng TQ chất lượng thấp. Hôm nay đọc được phản ứng của chính bà Phạm Chi Lan mới tin rằng sự kiện đó là có thực. Sự kiện đó là thế này:


Một số báo chí VN có ngôn luận không hữu nghị với TQ- Đc Hồ Tỏa Cẩm

[Ngày 3/7/09] Tham Tán Kinh Tế - Thương Mại Hồ Tỏa Cẩm được sự ủy quyền của đại sứ Trung Quốc tại Việt Nam đã lên tiếng nhắc nhở về những bài gần đây trên một số báo Việt Nam có đề cập đến hàng hóa Trung Quốc.

Ông Hồ Tỏa Cẩm nói rằng hàng hóa TQ có nhiều loại. Hàng TQ kém chất lượng vào Việt Nam là do bên phía Việt Nam có nhu cầu vậy. Bên này có người mua thì bên kia có người "giúp''.

Bình luận: Chắc người Việt Nam ta phải nhớ ơn họ "giúp" bán cho hàng chất lượng thấp quá. Còn nhớ cách đây ít lâu, họ còn quản lý giúp một trang web trực thuộc chính phủ ta nữa chứ. Trong lịch sử họ từng giúp ta quản lý đất nước cả ngàn năm. Không biết hiện tại và tương lai họ đang và sẽ giúp gì nữa.

Hồ Tỏa Cẩm chỉ đích danh tên bà Phạm Chi Lan chuyên viên kinh tế, phó chủ tịch VCCI và học giả Nguyễn Minh Phong của Việt Nam đã có những phát biểu không hữu nghị.

Bình luận: Theo ông này thì sự thật không quan trọng bằng tình hữu nghị. Và với cái tình ấy thì các ông bắn giết, bắt bớ ngư dân Việt Nam.

Hồ Tỏa Cẩm nói rằng ông ta từng là phóng viên của Tân Hoa Xã trú tại Việt Nam mấy năm. Giờ đây ông rất ngạc nhiên khi thấy chính phủ Việt Nam lại để cho một số bài báo như vậy xuất hiện. Ông mong cơ quan quản lý là bộ TT&TT của Việt Nam chú ý nhắc nhở, khuyến cáo...các tờ báo này. Ông Hồ nhấn mạnh báo chí phải làm theo thỏa thuận của 2 chính phủ, 2 nhà nước.

Bình luận: Thỏa thuận thế nào không biết: Hay là hàng chất lượng thấp thì cứ phải nói là cao, hoặc lờ đi không nói công khai, để rút kinh nghiệm nội bộ?.

Trả lời ông Hồ Tỏa Cẩm, đại diện phía Việt Nam là bà Quản Duy Ngân Hà - vụ trưởng Vụ hợp tác QT - nói rằng.

- Những bài báo đó là quan điểm của các học giả, không phải là quan điểm của cơ quan, tổ chức chính phủ của Việt Nam.

- Những bài báo này trách nhiệm do phía tòa báo, nếu sai họ sẽ bị kỷ luật thích đáng. Nói chính phủ Việt Nam cho phép đăng những bài này là không chính xác.

Bà Hà khẳng định quan hệ giữa hai nước là tốt đẹp. Việc mà ông Hồ Tỏa Cẩm bận tậm sẽ được bà Hà báo cáo sang bộ TT&TT để các đồng chí bên ấy xem xét.

Ông Hồ Tỏa Cẩm nói thêm rằng. Cần phải rút kinh nghiệm lần sau, xem có cách gì triệt để. Không nên để tình trạng cứ đăng bài như vậy rồi xem xét được. Cần quản lý chặt hơn.

Bình luận: Chắc phải có phần mềm xét duyệt tự động, hễ có cụm từ "hàng Trung Quốc" là phải thay mọi cụm "chất lượng thấp" bằng "chất lượng cao" hoặc ít nhất cũng xóa bỏ mất. Một giải pháp có thể thực hiện song song là đình bản các báo dám đăng bài did ngoài thỏa thuận. Giải pháp nữa là bỏ tù những kẻ dám nói hàng Trung Quốc chất lượng thấp là hàng Trung Quốc chất lượng thấp.

Hai bên có nhắc đến việc đoàn quản lý báo chí Trung Quốc sẽ đến Việt Nam để giúp đỡ bộ TT&TT Việt Nam những kinh nghiệm quý báu trong quản lý báo chí.

Bình luận: Được giúp thế này thì báo chí nước ta sắp có một bước tiến dài.

Nguồn: http://www.viet-studies.info/kinhte/HoToaCam_BaoChiVN.htm
Phản hồi của bà Phạm Chi Lan: http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/China-to-keep-harrasing-Vietnam-media-by-criticize-the-articles-written-about-China-commodities-07082009111748.html

Friday, 3 July 2009

Chuyện kể một chuyến đi tới khu lán trại công nhân Trung Quốc

Tôi cùng 2 người bạn phải mang một mớ công văn giấy tờ gì đó tới một khu lán trại của công nhân Trung Quốc nằm sâu trong vùng rừng núi. Ba người tự lái một chiếc xe tải cũ, được cái leo dốc khỏe. Mỗi tội anh chàng lái xe có vẻ như cựu công nhân xe bus ở Anh nên quẹo ngang quẹo dọc rất gấp, lại thêm đường rừng núi nhiều khúc quanh nên hai hành khách bất đắc dĩ là tôi và một anh bạn cứ hết siêu bên nọ lại vẹo bên kia, nhiều cú thở hụt cả hơi vì kinh.

Lúc sắp đến trại, xe đi xuống theo một con dốc rất cao. Đường vắng nên cậu lái xe cứ để ga bình thường thành ra xe lao xuống vùn vụt. Đột nhiên gần tới chân dốc, xe phanh "ke..e...e.é...é..t...t" một đường rất xiết khiến tôi rởn cả người. Hóa ra tập công văn bị xóc nên rơi qua kính trước của xe - nhân tiện, xe không có kính trước - nên anh lái xe phanh lại để ra nhặt lên. Anh chàng nhảy ra khỏi xe trong khi chiếc xe vẫn còn đang rung rung do chưa hết đà, vả lại dốc quá đứng. Tôi và cậu còn lại thấy ghê người, đã hờm tháo sẵn dây an toàn để sẵn sàng nhảy ra khỏ xe nếu xe bị lật. Rất may mà chuyện đó không xảy ra. Chúng tôi đi tiếp.

Tới khu lán trại Trung Quốc nằm sâu trong rừng, chúng tôi gọi nhưng chả thấy ma nào ra tiếp. Ba thằng liên tự đi vào tòa lán sinh họat chung để tìm người nhận tài liệu cho xong chuyện. Tự nhiên ở đâu nảy ra 6-7 anh bạn Trung Quốc rất bặm trợn, nghênh ngang, quây lại hạch hỏi và nhảy vào tấn công chỉ sau mấy câu hỏi cho có lệ. Ba thằng chúng tôi đánh lại nhưng không xuể vì bên kia đông hơn, cứ kéo đàn kéo lũ ra xúm lại. Thế là chạy. Thoát ra khỏi lán. Được cái may là đội bạn không đuổi theo.

Ba thằng bị đau, nghĩ tức nữa vì tự nhiên dính đòn chả vì cái gì cả. Tôi liền gọi điện cho chính quyền hay công an địa phương gì đó, không nhớ rõ, cũng chả biết tại sao có số liên lạc của họ. Qua điện thoại tôi gay gắt chỉ trích cái cách họ để người Trung Quốc hoành hành bất pháp ngay trên đất nước mình như vậy. Bên nghe điện thoại có vẻ giận lắm, và xấu hổ nữa nên... Chỉ chưa đến 5' sau, một tiểu đội phản ứng nhanh đến, nhảy ào ào ra khỏi xe đặc chủng. Đội này ăn mặc theo kiểu cảnh sát chống bạo động chúng ta thường thấy trên vô tuyến: Đội mũ sắt, quần áo rằn ri, mang giày bó cao, tay trái cầm khiên, tay phải lăm lăm dùi cui,... Không nói không rằng, các chàng trai phản ứng nhanh rầm rập chạy qua ba thằng chúng tôi đổ vào khu lán Trung Quốc. Rồi từ đó vang lên tiếng gió rít, bàn ghế đổ, tiếng quát tháo, người kêu la,.. Hiển nhiên mấy thằng chết dẫm kia được ăn đòn xứng đáng.

Một lát sau có một tóan người Trung Quốc chạy ra, trong đó có cả một số trông cùng hiền lành và không tham gia tấn công ba đứa tôi lúc đầu. Cả bọn đều có vẻ dính đòn đau, mặt mũi thâm tím cả, có thằng còn rách da thịt, ứa cả máu, nhìn cũng tội. Mấy thằng đó nhìn ba đứa tôi và uất ức lắm. Một đứa lên tiếng chửi chúng tôi làm bọn nó bị đòn oan. Rồi mấy đứa khác lên tiếng phụ họa, ồn ào lên , đòi nhảy vào "làm thịt" bọn tôi để trả đũa (lúc đó bên trong im ắng rồi mà không hiểu đội cảnh sát đâu, không thấy chui ra khỏi lán). Bị áp đảo bởi số đông đang nóng giận, hai anh bạn sợ, len lén lùi ra phía sau. Tôi cũng hơi run nhưng nghĩ tức nhiều hơn nên tiến ra phía trước đối mặt với đám đông đang sôi sục kia. Tôi lên tiếng thét bọn chúng im đi, quát vào mặt chúng rằng lỗi ở đây là lỗi của chúng, rằng chúng đã sang đất nước tôi trái phép, hành động vô pháp vô thiên đối với chúng tôi trước, tôi chỉ tay vào mặt chúng, nói to và rõ ràng rằng chúng hãy suy nghĩ đi, động não đi xem tôi mắng như thế có đúng không... Bọn con lợn im lặng dần, rồi có vẻ cũng thấm, nhiều thằng cúi đầu xuống, rồi....

Rồi sao nữa?

Sao nữa ư? Rồi hết.

??

Vì giấc mơ của tôi kết thúc tại đó. Giấc mơ vào đêm mùng Một, rạng sáng mùng Hai tháng bảy năm 2009.

thienhadebetanhhung

Thursday, 2 July 2009

Phạt!!!

CASE 1:
Nhìn từ quan điểm Việt Nam: Công dân Việt Nam đánh bắt cá trên vùng biển Việt Nam bị Trung Quốc tấn công, bắt giữ trái phép và đòi nộp phạt.

Nhìn từ quan điểm Trung Quốc: Công dân Việt Nam đánh bắt cá phi pháp trên vùng biển Trung Quốc nên bị bắt và phải nộp phạt.

Nhìn từ quan điểm quốc tế: Công dân Việt Nam đánh bắt cá trên vùng biển Việt Nam và Trung Quốc đang tranh chấp và bị phía Trung Quốc bắt, đòi nộp phạt.

CASE 2
NHÌN TỪ MỌI QUAN ĐIỂM: Lao động Trung Quốc vào Việt Nam làm việc trái phép, không có visa lao động, không đăng ký với chính quyền địa phương - tất cả đặt trong bối cảnh số lượng người dân Việt Nam thất nghiệp đang tăng do khủng hoảng kinh tế thế giới. Việt Nam phạt một số rất ít lao động này.

Mức phạt:
- Trung Quốc phạt 37 ngư dân Việt Nam với tổng số tiền 210.000 tệ (510 triệu VNĐ), trung bình 13.8 triệu/người.
- Việt Nam phạt công nhân Trung Quốc 5 triệu/người.

Thật hữu nghị!!!