Showing posts with label Linh tinh. Show all posts
Showing posts with label Linh tinh. Show all posts

Wednesday, 1 February 2012

Trùng hợp?

Chủ tịch huyện Lê Văn Hiền, chủ tịch xã Lê Thanh Liêm là 2 anh em thì đã biết rồi. Giờ mới nảy ra một loạt cái tên nghe rất "gia đình" Vũ Văn Kết, Vũ Văn Hội, Vũ Văn Hợp, Vũ Văn Bốn, mình nghi là có liên quan kiểu gì đó :-)
Về thông tin, có nhiều người lạ mặt cùng ông Vũ Văn Kết (xã Tiên Hưng) – cũng là một hộ nuôi trồng thủy sản khác xuất hiện tại khu vực đầm nuôi trồng thủy sản của gia đình ông Đoàn Văn Vươn, những đối tượng này đã có nhiều hành vi cản trở hoạt động tác nghiệp của cơ quan báo chí, cản trở hoạt động bình thường của người dân. Ông Liêm giải thích: trên địa bàn xã không có chủ đầm nào là Vũ Văn Kết, cũng có thể chủ đầm này tự thỏa thuận với người dân để làm kinh tế khu vực đầm nhưng không làm việc với xã nên xã chưa nắm được.
Ông Liêm cho biết thêm, UBND xã đã hợp đồng thuê ông Vũ Văn Hội, nguyên cán bộ đoàn xã Vinh Quang để tăng cường bảo vệ khu đầm trong thời gian tết Nhâm Thìn. Hợp đồng thuê được CA xã ký với ông Vũ Văn Hợp.
Trong khi đó, ông Vũ Văn Bốn, trưởng CA xã Vinh Quang lại thông tin: Công an xã không có chức năng thuê người làm bảo vệ, CA xã Vinh Quang cũng không thuê ai làm bảo vệ!
Nguồn: http://vietnamnet.vn/vn/xa-hoi/58584/ai-vo-vet-thuy-san-nha-anh-vuon-.html

Friday, 1 July 2011

Thận trọng (?)

Ngày 30/6/2011, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng chỉ đạo cần làm tốt công tác thông tin cho nhân dân biết về việc xử lý vụ Vinashin để dân hiểu đúng về vụ việc, không  hiểu lầm là vụ này “đầu voi, đuôi chuột”. Thủ tướng khẳng định, vụ Vinashin đã được làm với tinh thần kiên quyết, thận trọng, đúng người, đúng pháp luật

Trước đó, ngày 18/6, ban tổng thư ký của Interpol đã ra lệnh truy nã quốc tế đối với ông Hồ Ngọc Tùng, nguyên tổng giám đốc tài chính Vinashin và Giang Kim Đạt, nguyên trưởng phòng kinh doanh Công ty vận tải viễn dương Vinashin. Hai bị can quan trọng trong vụ Vinashin này đã bỏ đi khỏi nơi cư trú mà cơ quan điều tra không nắm được. Cơ quan an ninh điều tra đã ra lệnh truy nã toàn quốc mới xác định được họ đã vi vu trời Tây nên đề nghị Interpol ra lệnh truy nã quốc tế.

Thiết nghĩ, thận trọng khi làm việc liên quan tới pháp luật là hết sức cần thiết. Trong những vụ việc siêu lớn, thu hút sự quan tâm rộng rãi của cả nước như vụ Vinashin thì sự thận trọng lại càng cần thiết. Nhưng thận trọng mà không kèm theo đó các biện pháp phòng ngừa xác đáng để bảo vệ được nhân chứng, vật chứng thì sự thận trọng đó lại trở nên chậm chạp, sở hở, vô hình chung tạo điều kiện cho những tên tội phạm có cơ hội tẩu tán chứng cứ hay lẩn trốn - nhất là khi chúng có rất nhiều tiền, nhờ phạm tội.

Trong trường hợp Vinashin, nếu không bắt lại được 2 vị đã trốn thì cho dù vụ án sẽ  không bị "đầu voi đuôi chuột" như Thủ tướng khẳng định, thì nó cũng không thể trở thành "đầu voi đuôi voi" được!

Friday, 11 March 2011

Vụ hiệu trưởng mua dâm: Hai nữ bị cáo được trả tự do tại tòa

(Dân Việt) - Hai bị cáo Hằng và Thúy được giao cho UBND thị trấn Vị Xuyên và UBND thị trấn Việt Lâm, Hà Giang nơi các bị cáo cư trú giám sát, quản lý và giáo dục để trở thành công dân có ích.

Các ngả đường dẫn vào tòa án đều bị chặn bằng barie. Lực lượng an ninh được bố trí dày đặc, có cả chó nghiệp vụ hỗ trợ. Sự nghiêm ngặt này thường chỉ được áp dụng cho những vụ án liên quan đến an ninh quốc gia nhưng hôm qua (10.3) đã được dành cho vụ án mua dâm học trò.

Cấm đường, ngăn cản báo chí
Đúng 8 giờ sáng 10.3, phiên tòa sơ thẩm vụ án "mua dâm người chưa thành niên" và "môi giới mại dâm" đối với ông Sầm Đức Xương - nguyên Hiệu trưởng Trường THPT Việt Lâm - và 2 bị cáo Nguyễn Thúy Hằng và Nguyễn Thị Thanh Thúy được đưa ra xét xử.

Niềm vui được đoàn tụ của 2 bị cáo nữ (giữa).

 Từ 6 giờ, lực lượng chức năng tỉnh Hà Giang đã đặt barie chặn tất cả các ngả đường dẫn vào khu vực tòa án tỉnh, không cho người dân qua lại.

Khi phóng viên (PV) NTNN xuất trình giấy giới thiệu với các đồng chí công an đề nghị được vào làm việc với tòa án tỉnh thì bị một số người mặc thường phục, không đeo phù hiệu, cũng không xuất trình được thẻ công vụ, ngang nhiên ngăn cản tác nghiệp.

Khi PV viện dẫn Luật Báo chí thì một người đàn ông lớn tiếng thách thức: "Tôi chẳng hiểu luật gì cả. Thách các anh chị vào đấy!".

Ngoài lực lượng bảo vệ dày đặc, chó nghiệp vụ cũng được tăng cường ở cổng tòa. 7 giờ 45, 3 nữ sinh là nhân chứng và có liên quan đến vụ án được đưa đến trên chiếc xe cứu thương màu trắng rồi nhanh chóng được đưa thẳng vào phòng xử.

Các PV báo, đài cố gắng đưa giấy giới thiệu để được làm việc với TAND tỉnh nhưng chỉ nhận được sự im lặng và những cái lắc đầu của lực lượng bảo vệ.  Một người mặc áo đen tự xưng là cán bộ tòa án tỉnh cho biết hôm nay tất cả cán bộ tòa án đều không tiếp khách.

Có mặt tại cổng tòa án, mẹ của 2 bị cáo nữ rất bức xúc vì bị tước quyền giám hộ cho con gái. Họ thậm chí còn không được thông báo về thời điểm diễn ra phiên tòa xét xử con gái họ.

Chị Nguyễn Thị Huệ, mẹ bị cáo Hằng nói trong nước mắt: "Lần trước xử cháu, chúng tôi còn được thông báo, lần này một câu thông báo cũng không. Dù biết là không được vào nhưng tôi vẫn đến cổng tòa từ rất sớm để mong được nhìn thấy bóng dáng con mình.

7 giờ 30 thấy xe thùng chở các cháu đến, tôi đã cố sức gào gọi tên con nhưng cháu không nghe thấy. Lần cuối 2 mẹ con được gặp nhau là từ tháng 11 năm ngoái. Trong ít phút ngắn ngủi, tôi và cháu chỉ biết khóc, chẳng kịp nói chuyện gì. Con tôi bị bắt từ lúc chưa đến 18 tuổi vậy mà bây giờ lại nói con tôi đủ tuổi để từ chối luật sư và người giám hộ".

Cổng tòa án nhân dân tỉnh Hà Giang dày đặc lực lượng công an bảo vệ và chó nghiệp vụ.

Luật sư Trần Đình Triển dù đã nhận được thông báo của Cơ quan điều tra Công an tỉnh Hà Giang về việc bị cáo Nguyễn Thị Thanh Thúy từ chối luật sư nên không được tham dự phiên tòa nhưng ông vẫn có mặt ở Hà Giang để theo dõi phiên xét xử.

Niềm vui và nước mắt
15 giờ 30 cùng ngày, TAND tỉnh Hà Giang đã tuyên bị cáo Sầm Đức Xương 9 năm tù giam về tội "mua dâm người vị thành niên" và phải nộp phạt 5 triệu đồng. Hai bị cáo Hằng và Thúy lần lượt nhận mức án 36 và 30 tháng tù giam về tội "môi giới mại dâm" và được trả tự do ngay tại tòa.

Hai bị cáo Hằng và Thúy được giao cho UBND thị trấn Vị Xuyên và UBND thị trấn Việt Lâm nơi các bị cáo cư trú giám sát, quản lý và giáo dục để trở thành công dân có ích.

Kết luận của tòa án vẫn chưa công bằng vì ông Xương bị kết án căn cứ vào lời khai của hai bị cáo Hằng và Thúy, trong khi một loạt những cán bộ khác cũng bị các cháu khai tên tại tòa thì bình an vô sự.
Có mặt tại phiên tòa, bà Nguyễn Thị Thơm mẹ bị cáo Thúy và bà Nguyễn Thị Huệ mẹ bị cáo Hằng không giấu nổi niềm vui và những giọt nước mắt khi nghe chủ tọa phiên tòa tuyên án.

Trao đổi với PV NTNN, bà Huệ chia sẻ: "Tôi chưa thực sự bằng lòng với bản án hôm nay vì tôi cho rằng, con tôi chỉ là nạn nhân, con tôi không có tội. Tuy nhiên niềm mong muốn lớn nhất của gia đình tôi là cháu được trở về nhà. Con đường phía trước còn dài, tôi sẽ phải cho cháu đi học tiếp cấp 3 và lo cho cháu một nghề nghiệp ổn định".

Nhìn lại vụ án này, luật sư Trần Đình Triển nhận định: "Cách bố trí lực lượng an ninh dày đặc tại phiên tòa cùng với việc xử kín vụ án này theo tôi là để cố bưng bít thông tin về nhiều người liên quan đến vụ án.

Việc bố trí bảo vệ nghiêm ngặt tại tòa như hôm nay thường chỉ được áp dụng cho những vụ án đặc biệt nghiêm trọng, liên quan đến an ninh quốc gia. Vụ án này không thuộc diện đó và cũng không ai làm mất trật tự, mất an ninh cả.

Bản thân tôi khi đến đây đề nghị làm việc với chánh án cũng bị một số người mặc thường phục hỏi giấy tờ trong khi họ chẳng có quần áo công vụ, phù hiệu hay giấy tờ gì. Tòa xử kín chỉ kín trong phòng xử nhưng đây là đường giao thông, không được cấm. Phóng viên, luật sư có giấy tờ thì bị cấm đi lại gần tòa án nhưng nhiều người mặc thường phục lại ung dung đi lại".

Wednesday, 2 March 2011

Về một dấu son

Trong bài viết "Chuyện của người 'đầu têu' tranh cử" (VietNamNet, 1/3/2011), nguyên Chủ nhiệm Văn phòng QH Vũ Mão tâm sự, ông "không quên được cuộc bầu cử Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng năm 1988. Cuộc tranh cử giữa hai ứng viên Đỗ Mười và Võ Văn Kiệt thực sự là một cuộc cạnh tranh, có thể được coi là một dấu son trong dân chủ của QH".

Giá mà bác Vũ Mão chia sẻ thêm xem ngày đó các bác Đỗ Mười và Võ Văn Kiệt đã tranh cử ra sao, dưới những hình thức gì, trên những nội dung nào,... để các đại biểu tương lai của QH khóa tới học tập, và để người dân được mở mang tầm nhìn thì hay biết mấy.

Thursday, 24 February 2011

Toàn cảnh thị trường đầu năm 2011

Đau đầu vì điện
Điên đầu vì đô
Ngây ngô vì vàng
Ngỡ ngàng vì đất
Ngất vì tỷ giá
Ngã vì lãi suất
Uất vì giá xăng

Thăng thiên vì chứng khoán
Choáng vì vĩ mô
Xô bồ vì quản lý
Lãng phí vì đầu tư công
Lông nhông vì thất nghiệp
Bịp như chính trường
Bình thường như đường cần sữa!


Nguồn: Webtretho

Thursday, 23 December 2010

Đính chính lịch sử cho Vietnamnet

Bài "Chống giặc nội xâm" đăng ngày 21/12/2010 trên Vietnamnet có nội dung cũng được mà tiêu biểu là nhóm n-đoạn-luận mà tác giả gọi là "tuyên ngôn của bọn tham nhũng":

Không phải mọi vụ tham nhũng đều bị phát hiện,
phát hiện chưa chắc đã đủ bằng chứng;
có đủ bằng chứng chưa chắc đã xử được;
xử được chưa chắc đã buộc tội được;
buộc tội được chưa chắc đã phải đi tù;
đi tù chưa chắc đã phải "ngồi bóc lịch";
ngồi bóc lịch chưa chắc đã ngồi mãn hạn!

Tuy nhiên có 1 điểm đáng tiếc là dẫn chứng lịch sử được dùng để chứng minh tính chính trực cần thiết của kẻ làm quan thì lại sai. Tác giả viết:

Nước ta thời các vua Trần cũng đã có chuyện: Khi phu nhân Trần Thủ Độ có ý muốn xin cho con cháu lên chức này chức kia, Trần Thủ Độ đã nói: "Được! Nhưng phải chặt mỗi đứa đi một ngón tay, để phân biệt các quan thực tài, với chúng, bọn bất tài, nhưng được làm quan vì là con cháu ta"! Nghe vậy phu nhân đành phải chấm dứt những chuyện xin xỏ tương tự!

Về chuyện này, Đại Việt sử ký toàn thư, phần Bản kỷ toàn thư, Q5a, tờ 29a chép:

[29a] Thủ Độ có lần duyệt định số hộ khẩu, quốc mẫu xin riêng cho một người làm câu đương 787 . Thủ Độ gật đầu, rồi ghi họ tên quê quán của người đó. Khi xét duyệt đến xã ấy, hỏi tên mỗ ở đâu, người đó mừng rỡ, [Thủ Độ] liền bảo hắn:
"Ngươi vì có công chúa xin cho được làm câu đương, không thể ví những câu đương khác được, phải chặt một ngón chân để phân biệt với người khác".
Người đó kêu van xin thôi mãi mới tha cho. Từ đó không ai dám đến thăm vì việc riêng nữa. 

Chuyện 1 người bị đôn thành "con cháu" với ngụ ý nhiều người, chặt ngón chân bị đổi thành chặt ngón tay! Kể ra nội dung răn bảo là đúng, tinh thần minh chứng cũng đúng nhưng những kiến thức lịch sử cơ bản thế này thì ko nên sai kẻo nó có thể làm giảm giá trị bài viết và tác giả một cách đáng tiếc.

Tuesday, 26 October 2010

Với em 1 - Hạt dẻ nóng

Em ạ,

Tối thứ 7 vừa rồi sau khi long rong trên đường cho tới khuya, anh quyết  định về nhà. Đang đi chầm chậm gần ngõ thì anh nhìn thấy một chị/em ngồi bán hạt dẻ nóng bên đường. Kể ra thì quãng đường đó có rất nhiều hàng hạt dẻ nóng, nhưng anh bị capture bởi hàng này vì nhìn khuôn mặt và đôi mắt người bán hàng buồn quá. Ko biết có phải anh tưởng tượng quá nhiều hay ko nhưng anh có cảm giác nỗi buồn ấy quá đơn giản và sâu thẳm, nỗi buồn của một sự trống vắng và cam chịu, nó tỏa ra một cách lặng lẽ,... Anh bị ám ảnh nên đã vòng xe lại mua hàng cho bạn ấy. Thay vì mua một gói hạt mang theo người, anh ngồi lại đó ăn và trò chuyện với bạn bán hàng, mời bạn ấy cùng ăn.

Chắc chả mấy khi có người ngồi lại đó nên bạn ấy cũng vui chuyện. Bạn ấy bảo chưa bao giờ có khách hàng nào ngồi ăn tại chỗ như vậy. Rồi bạn ấy nhường cho anh cái ghế gỗ thấp thấp vì anh mặc quần bò, lại đeo ba-lô trên vai ko ngồi bệt được - bạn ấy ngồi trên bậc gạch nho nhỏ bao quanh cái cây bên đường. Bạn ấy vui nữa vì trước khi anh vào (tầm gần 11h) là bạn ấy đã ngồi ko từ 9h30 tối mà ko bán được gì rồi. Bạn ấy kể chuyện nhà ở ngoài Phùng (cách chỗ bán hàng tầm 1h đi xe máy, có thể nhanh hơn nếu đi ban đêm vắng người), hàng tối bạn ấy và một chị nữa đi vào Hà Nội bán hàng, tầm 11h30-12h đêm hai chị em đèo nhau về. Bạn ấy kể cũng phải xoay đi xoay lại, chọn mãi mới được chỗ bán hàng này vì những chỗ khác đã đông người bán quá. Mà chỗ bạn ấy ngồi thì bụi kinh, sát đường mà. Kể ra thì chỗ khác cũng thế thôi, bụi bặm khắp mọi nơi.

Mà vui lắm nhé, anh ngồi đó nói chuyện được một lát thì có tới mấy khách ghé qua mua hạt dẻ nữa, làm bạn ấy hết cả hàng hạt dẻ loại to, phải gọi người chị đang bán ở chỗ khác đem hàng về bổ sung. Bạn ấy còn "khuyến mại" thêm cho anh dăm bảy hạt nữa :D Bạn ấy vui lắm vì bán được hết hàng. Anh nói đùa thế là nhờ anh tốt vía, bạn ấy cười đồng ý, đùa lại là anh thi thoảng ra đó mua hàng đi để nhờ vía tốt của anh. Bạn ấy có biết đâu nếu hôm nào cũng ngồi đó thì đến lượt chính anh cũng phải lần ra vỉa hè kiếm sống sớm :P

Nói chuyện lâu lâu rồi anh xin phép chụp ảnh bạn ấy, bạn ấy cười bảo ko chụp đâu vì xấu lắm, anh phải thuyết phục là chỉ chụp lấy dáng, cho một ý tưởng ảnh cuộc sống về đêm thôi chứ ko chụp rõ mặt, bạn ấy mới đồng ý. Thế là anh loay hoay chụp, khó phết vì ánh sáng thiếu và manual focus, nhưng cũng được 1, 2 tấm gọi là. Lúc anh chào về, bạn ấy lại cười và nhắc lại việc "nhờ vía" anh. Nhìn mọi người cười thật là vui. Nhưng làm sao để mọi người được vui cười thường xuyên nhỉ?

Wednesday, 15 September 2010

Thêm một chút về phim "Lý Công Uẩn- Đường tới thành Thăng Long"

Nhân đọc bài "Một chút về phim: Lý Công Uẩn- Đường tới thành Thăng Long" của anh Tuấn Ngọc viết một cái comment mà nó lại quá dài, thành ra tạo riêng cho nó một cái note ở đây.

Xin phép ko đồng ý với anh về cái ý chính: Mới chỉ xem trailer đã phán "giống tàu" rồi chửi bới... Tất nhiên tôi không thích văn hóa chửi bới, nhưng...

Thứ nhất, trailer thường được coi là tập hợp những hình ảnh đặc sắc nhất của bộ phim - vì nó đóng vai trò quảng cáo. Và trailer của phim này thì người xem đã kết luận: Giống hệt tàu, chỉ có thoáng qua 1, 2 hình ảnh Việt Nam (áo tứ thân thì phải) trong một vài giây. Cộng thêm thực tế trường quay, đạo diễn, diễn viên (dù là phụ), trang phục, cộng ý kiến của người trong ban cố vấn (ông Phan Cẩm Thượng) thì họ nghĩ rằng CẢ bộ phim giống tàu là hợp lý.

Thứ hai, giống tàu có sao không? Có! Anh đưa Avatar làm minh chứng cho tính sáng tạo của điện ảnh, rất đúng! Vì nó áp dụng những công nghệ chưa xuất hiện trên điện ảnh bao giờ. Nhưng có thể gọi là sáng tạo không khi một bộ phim Việt Nam mà người xem (trailer) cảm thấy y chang phim trung quốc? Những bộ phim tàu kiểu này vẫn chiếu nhan nhản hàng chục năm nay rồi, vậy cái "sáng tạo" trong phim của ta là gì?

Về mặt nghệ thuật, xem phim Việt, về lịch sử Việt thì người ta ko muốn có cảm giác như đang dùng một thứ hàng đại trà của tàu.

Về mặt tình cảm, bộ phim dự kiến được chiếu vào dịp kỷ niệm 1000 năm Thăng Long - Hà Nội, tức là ghi dấu thời gian ta bắt đầu ổn định xây dựng nhà nước độc lập sau hàng ngàn năm tàu đô hộ, nên tâm thức người xem muốn thấy một hình ảnh Việt Nam-không-phải-tàu là có thể hiểu được và đáng trân trọng.

Về mặt chính trị - xã hội, 1000 năm Thăng Long - Hà Nội là dịp một phần thế giới nhìn vào Việt Nam, tôi chắc rằng nếu ta đưa ra được 1 hình ảnh Việt Nam mang tính đặc trưng thì sẽ hay hơn là khiến họ thấy ta chỉ là 1 bản copy của tàu. Tất nhiên ta còn nhiều hoạt dộng khác, những chương trìn điện ảnh khác nhưng một bộ phim đã được tôn làm phim cho dịp đại lễ thì đánh giá nó phải khác.

Về vấn đề anh đặt ra "Nếu các vị đòi hỏi giống như đúc thời nhà Lý thì tôi thử học có ai biết mặt mũi ông vua Lý và các tướng lãnh, cũng như Hoàng hậu, tỳ thiếp... Và tôi đặt tiếp câu hỏi nếu phim thuần Việt, có bờ tre, bụi chuối, cây đa, mái đình, sống quê, rồi một kinh thành nhỏ bé, nghèo túng...thì liệu phim có hay không?", tôi thấy hơi cực đoan. Tôi ko thấy ai đòi giống như đúc thời Lý cả, mà người ta muốn thấy một cái hồn Việt Nam, còn làm sao để có hồn Việt Nam thì đó là nhiệm vụ của đoàn làm phim! Bờ tre, bụi chuối, cây đa, mái đình,.. thì sao mà ko thể thành phim hay? Ai đã xem Apocalypto sẽ chỉ thấy núi rừng cây cối và mấy anh đóng khố, cà răng căng tai chạy như điên, ai bảo phim đó ko hay? Đây mới là chỗ cần sự sáng tạo của điện ảnh chứ ko phải chỗ copy của tàu là sáng tạo điện ảnh.

Một ý quan trọng, luận điểm chính của anh (và của nhiều người phê phán những người phê phán bộ phim - tôi đọc trên diễn đàn lichsuvn.info) là “chưa xem sao biết, sao dám chê, hãy để chiếu đi đã rồi bình luận sau,…” là rất không ổn! Với ý nghĩa là phim mừng đại lễ 1000 năm Thăng Long – Hà Nội, phải có sản phẩm tương xứng. Và do đó bộ phim cần được thẩm tra trước, thông qua trailer, thông qua ban gì đó của chính quyền, và thông qua chính sự lên tiếng của đoàn làm phim nữa – tôi chưa thấy phần cuối này. KHÔNG THỂ áp dụng cái kiểu “cứ làm đi, sai thì sửa” ở đây được: Nếu cứ đưa phim vào chiếu rồi hết dịp đại lễ mới đồng loạt kết luận nó là hàng tàu thật thì bây giờ có quay lùi thời gian để ko chiếu nó được ko, có tẩy khỏi đầu óc người xem cảm giác bị lừa được ko, có tẩy khỏi óc bạn bè quốc tế ý nghĩ Việt Nam chỉ là một bản copy của tàu được ko...?

Cuối cùng, ban thẩm định gì đó (tôi ko nhớ tên chính thức) đã chính thức thừa nhận và yêu cầu cắt bỏ, chính sửa bớt các chi tiết, hình ảnh thuần tàu. Tôi chắc rằng phần còn lại sẽ vẫn lai căng chán, nhưng ít ra nó cũng chứng tỏ những bức xúc của cộng đồng mạng là đúng đắn.

Thursday, 9 September 2010

Tuổi Trẻ: Tàu lạ nổ súng làm chết người trên biển

Hiện bài gốc trên Tuổi Trẻ tại địa chỉ http://tuoitre.vn/Chinh-tri-Xa-hoi/399454/Tau-la-no-sung-lam-chet-nguoi-tren-bien.html đang báo lỗi không hiển thị được nhưng bản cache của Google vẫn còn lưu. Dưới đây là copy bản cache: 

Tàu lạ nổ súng làm chết người trên biển
TTO - Ngày 7-9, nguồn tin từ Viện Kiểm sát nhân dân tỉnh Kiên Giang cho biết đã có báo cáo sơ bộ về vụ nổ súng làm chết người trên vùng biển chồng lấn giữa Việt Nam và Indonesia (thuộc nam biển Đông).
Trước đó, Khoảng 19g ngày 4-9, tàu thu mua hải sản KG 90269 TS do tài công Huỳnh Văn Hải điều khiển cùng với 13 ngư phủ khi đang đi trên vùng biển chồng lấn giữa Việt Nam và Indonesia để thu mua hải sản thì phát hiện một tàu lạ tiến về phía tàu của anh Hải.
Khi hai tàu chạy song song, cách nhau khoảng 20-30m thì bất ngờ phía tàu lạ bắn về phía tàu của anh Hải. Anh Hải tăng tốc và chạy thoát nhưng vụ nổ súng đã làm ông Lê Tấn Phong (45 tuổi, phường Vĩnh Quang, thành phố Rạch Giá, Kiên Giang) bị trúng đạn và tử vong.
T.THÁI- N.M.SƠN
 ------------------------------------

Monday, 12 July 2010

Cài tiếng Việt cho Sony Reader (PRS-500, 505, 300 Pocket, 600 Touch, 700 Touch)

Công cụ cần thiết:
- Phần mềm Calibre
- Font Unicode (bác vietchovui có upload font ở trong này, download về, extract nó ra được 4 file, vd như GenBkBasR.ttf)
- Thật nhiều file PRC (vui quá nên phải chuyển cho bằng hết)

Công đoạn:
- Cắm Sony Reader vào, nó sẽn nhận ra 2 ổ (nếu có thẻ nhớ nó sẽ nhận ra nhiều hơn) 1. READER ; 2. Installer for Reader
- Vào ổ READER, tạo 1 folder mới tên là fonts
- Copy hết 4 files font mới download vê vào trong folder fonts này
- Mở Calibre lên, add 1 (hay nhiều) file PRC vào
- Chọn biểu tượng Convert Ebook.
- Output format la EPUB
- Chọn tiếp nút Look & Feel
- Vào phần Extra CSS, copy nguyên xi phần ở dưới vào

@font-face {
font-family: "Gentium Book";
font-weight: normal;
font-style: normal;
src: url(res:///Data/fonts/GenBkBasR.ttf);
}

@font-face {
font-family: "Gentium Book";
font-weight: bold;
font-style: normal;
src: url(res:///Data/fonts/GenBkBasB.ttf);
}

@font-face {
font-family: "Gentium Book";
font-weight: normal;
font-style: italic;
src: url(res:///Data/fonts/GenBkBasI.ttf);
}

@font-face {
font-family: "Gentium Book";
font-weight: bold;
font-style: italic;
src: url(res:///Data/fonts/GenBkBasBI.ttf);
}

body {
font-family: "Gentium Book", serif;
}

Note: các bác phải đảm bảo tên trong ổ fonts phải giống với tên trong Extra CSS nhá, vd GenBkBasR.ttf là phải đúng nhé.

Sau đó nhấn OK, đợi nó convert là mình nhận thành quả thôi.

Nguồn: Tinh Tế

Friday, 9 July 2010

Đắm tàu Titanic Việt Nam và nỗi sợ hãi của một dân tộc

Một Chủ tịch tỉnh có lối sống suy đồi, một bí thư bị Ban Thường vụ Tỉnh ủy kiểm điểm vì có nhiều sai phạm, một anh cả đỏ trong nền kinh tế đầu tàu trở thành Titanic... Và Larry King sắp đến để dạy cho những người tham quyền cố vị ở Việt Nam là hãy biết ra đi đúng lúc- đó là những câu chuyện Trực Ngôn chia sẻ cùng quí vị độc giả trong Phát ngôn và Hành động tuần này.

Tuesday, 15 June 2010

Surprising or not?


 North Korea team supporters (by Bình Nguyên)

I went to the bar to support North Korea as I thought they wouldn't have many fans. It seemed that I was right when the TV showed only a dozen of North Korean people in their uniforms and with small hand-held national flags in the stadium. Interesting enough, most people (about 75-75%) in the bar were with North Korea: When the team had a good ball they cheered much louder than when Brazil did. Near the end of the first half the voice was so loud that I had to look at the behind when I discovered a large North Korean national flag! What a surprise! I had a chat with the guy who bought the flag online (he's on your right hand side) and came with his friends. He supports North Korea for the similar reason as myself. Then I thought: Ok, may be everyone supports that team because he/she thinks that no one will be with them! It seems that supporting the minority, the weak, the suffered is something pretty natural. That's something nice about the human being :-) And honestly, what the North Korea players showed proved that they well deserved the supports: They played confidently with strong attitudes.

Brazil's show was not much impressive today. They should do much better if they want to go to the final and be champion again. Come on, we all want to see your superb skills!!!

Tuesday, 1 June 2010

Quan trọng hay cấp thiết?

Các tranh luận trong kế hoạch xây dựng đường sắt cao tốc (ĐSCT) vẫn đang nóng bỏng. Nhận thấy nhiều trong số những người lên tiếng ủng hộ dự án bị nhầm lẫn giữa tính ưu việt của ĐSCT với tính cấp thiết & hợp lý của việc khởi động ngay và luôn.

Friday, 28 May 2010

Chia sẻ với thầy Đỗ Việt Khoa

Muốn chia sẻ với thầy Khoa của 4 năm vừa qua bằng 2 câu thơ viết từ một ngày nào đó:

Bước về đâu lầm lũi kẻ chiến binh
Không đồng đội, chẳng chỉ huy, chỉ kẻ thù đắc thắng...

Vay nợ ư? Lo gì, con cháu tài giỏi hơn sẽ trả!

Sao người ta không phát biểu: "Đường sắt cao tốc ư? Lo gì, con cháu ta giỏi hơn sẽ tính" nhỉ?


Sunday, 23 May 2010

Lại ngụy biện 5 - Luận điệu cá trích

Bài viết này copy lại comment của tôi trên blog của nhà báo Trương Duy Nhất, bàn luận về dự án ĐSCT. Đọc trên đó (và nhiều nơi khác) mới thấy kỹ thuật ngụy biện bị sử dụng tràn lan như thế nào.

Thursday, 20 May 2010

Ngụy biện 5 - Luận điệu cá trích

Ngụy biện kiểu "luận điệu cá trích" thường hay được ứng dụng khi một người nào đó đưa vào những phát biểu không dính dáng gì đến vấn đề đang tranh luận, nhằm mục đích đánh lạc hướng vấn đề. Người tranh luận tỉnh táo sẽ nhận ra sự sai lạc chỉ với một chút chú ý.

Ngụy biện 6 - Luận điệu ngược ngạo

Luận điệu ngược ngạo: Bằng chứng luôn luôn là gánh nặng của người phát biểu. Do đó, tìm cách chuyển gánh nặng đó cho một người khác là một thủ đoạn của những người ngụy biện.