Sunday, 10 May 2009

Đại tướng và Thủ tướng

Ngày 14/1/2009, Đại tướng Võ Nguyên Giáp gửi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng một bức thư phân tích lợi hại (chủ yếu về mặt an ninh quốc phòng và môi trường sinh thái) của chủ trương khai thác bô-xít trên Tây Nguyên, qua đó "đề nghị cho dừng triển khai các dự án khai thác bô-xít ở Tây Nguyên và báo cáo Bộ chính trị chỉ đạo tiến hành các nghiên cứu vĩ mô cần thiết làm căn cứ cho mọi quyết định".

Thủ tướng chưa bao giờ trả lời bức thư này!

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng chúc Đại tướng sức khỏe, minh mẫn, trường thọ.
Ảnh: Lê Nhung

Ngày 7/5/2009, bắt tay từng thành viên Chính phủ tới thăm nhân kỷ niệm chiến thắng Điện Biên Phủ, Đại tướng dặn dò: "Rất mong các đồng chí lưu tâm đến chuyện khai thác bô-xít Tây Nguyên. Đây là địa điểm chiến lược quan trọng của đất nước, có ý nghĩa quan trọng về quốc phòng an ninh không chỉ với Việt Nam mà cả với Đông Dương". Đại tướng cũng bày tỏ quan ngại về việc lao động nước ngoài vào theo các dự án này.

Ân cần nắm tay Đại tướng, Thủ tướng khẳng định: "Chính phủ xin tiếp thu ý kiến của Đại tướng".

Hai hôm sau, ngày 9/5/2009, Thủ tướng tuyên bố sẽ "...đưa ngành công nghiệp khai thác quặng bô-xít trở thành một ngành công nghiệp lớn của đất nước...".

Thursday, 7 May 2009

May mắn Barca

Bàn thắng ở những phút bù giờ cuối cùng đã đưa Barca vào trận chung kết Champion League năm nay. Có thể nói đó là sự bù đắp xứng đáng cho những người trung thành cổ vũ đội tuyển suốt 90' thi đấu cực kỳ khó nhọc, nhưng cũng là may mắn của đội bóng nữa, vì công bằng mà nói, Chelsea chơi thuyết phục hơn.

Barca vào trận với chiến thuật đã được chứng tỏ là bế tắc của trận lượt đi, đó là tấn công bằng cách dùng kỹ thuật cá nhân và phối hợp các đường chuyền ban ngắn và trung bình để xâm nhập khu cấm địa đối thủ. Mặc dù kỹ thuật của các cầu thủ Barca và sự phối hợp của họ là tuyệt diệu, chiến thuật này vẫn thất bại, bởi nó chỉ phù hợp khi đối phương có trình độ kỹ thuật kém hẳn. Trong trường hợp này, Chelsea không thế mà đã tổ chức được một hàng phòng ngự đa lớp, cực kỳ dày đặc, bọc lót chặt chẽ, chơi bóng bổng tốt hơn hẳn và nhất là rất quyết liệt. Hễ một cầu thủ Barca có bóng xung quanh khu vực 16m50 là lập tức bị vây bởi ít nhất 3 cầu thủ Chelsea trong hình một cái phễu. Kỹ thuật của Barca chỉ đủ để giữ và chuyền bóng qua khu khác chứ không thể xuyên xuống - điều này đã thể hiện rõ trong trận lượt đi và suốt trận lượt về hôm nay. Lẽ ra Barca phải sớm nhận ra điều đó để tăng cường các cú sút từ xung quanh khu vực 16m50 để hy vọng hàng thủ Chelsea sẽ bị phá vỡ, bị mắc lỗi mà lợi dụng. Nhưng thực tế Barca cứ nhăm nhăm lao vào trong khu 16m50, thậm chí áp sát cả khu 5m50 một cách bế tắc. Lối đá của Barca còn một điểm yếu chí tử khác nữa là nó đòi hỏi các cầu thủ di chuyển rất nhiều, bóng lên chậm nhưng khi bị phá thì rất nhanh mà tốn nhiều thời gian, sức lực để lên lại một pha khác.

Ngược lại, Chelsea phòng ngự chặt và phản công sắc bén với các đường chuyền trung và vượt tuyến. Hàng công Chelsea mỏng nhưng khi ập lên lại được hỗ trợ rất nhanh chóng của tuyến dưới. Pha ghi bàn của Chelsea là một điển hình cho lối đá hợp lý và hiệu quả của họ trong ngày hôm nay. Rất tiếc thần may mắn đứng về phía Barca khi Chelsea bị trọng tài tước mất hai quả penalty - một khi một tiền đạo bị chèn ngã trong vòng 16m50 nhưng trọng tài chỉ cho phạt trực tiếp từ phía ngoài, và một là pha bóng chạm tay hậu về Barca trong vòng cấm địa. Các pha ngã của Drogba và Anelka chưa thực sự rõ có bị phạm lỗi hay không nhung 2 quả penalty mất oan đã là rất nhiều. Barca cũng bị oan một thẻ đó khi Anelka tự ngã còn hậu vệ Barca hãy còn cách tầm 1m phía sau. Nhìn chung trọng tài hôm nay bắt lỗi quá nhiều nhưng Chelsea đen đủi hơn.

Bàn thắng của Barca có lẽ nên coi là sự đền đáp với người cổ vũ hơn là đối với chính đội bóng vì lúc đó đội đã chơi trong cảm giác bế tắc. Trong vài phút cuối cùng, Barca từ bỏ tham vọng xuyên thủng hàng phòng ngự Chelsea và bắn phá từ xa. Bàn thắng vàng được ghi từ một tình huống như vậy, khi hàng thủ Chelsea bị bắn dạt. Hy vọng HLV Barca sẽ rút được kinh nghiệm về lối chơi từ trận thắng may mắn hôm nay.

Anyway, Barca chiến thắng, trận tiếp sẽ đo ván MU!!!

Sunday, 3 May 2009

Chuyển blog từ Yahoo 360 sang Wordpress

Yahoo 360 sắp đóng cửa khiến rất nhiều blogger lâm vào cảnh bối rối: Không bỏ Y360 thì không được, mà bỏ thì tiếc bao nhiêu công sức với các blog viết từ xưa đến nay, rồi còn bao nhiêu comment, quick comment, thư từ của bạn bè.

Một cách tự nhiên là rất nhiều người muốn mang theo tất cả những gì trên blog Yahoo theo mình đến nơi "tái định cư". Tôi cũng vậy nhưng cất công tìm kiếm mãi mà không thấy một công cụ nào cho phép làm việc đó cả, cho đến hôm qua callme. Trên blog của mình, bạn Hoang Yen cho biết đã thành công trong việc chuyển, và chuyển được cả comment (ko thấy nhắc đến quick comment, message, tag,... chắc là không đượcgarupale). Công cụ chép blog Yahoo sang Wordpress được cung cấp tại địa chỉ:

http://vietajax.net/360exp/


Trên trang đó đã có các hướng dẫn cụ thể rồi. Tôi cũng đang tiến hành theo nhưng chưa xong, chắc đơn giản vì blog cũ cũng có khá nhiều bài viết. Hiện tại xin lưu ý vài điểm:
Bản chất công việc là "đọc" blog Yahoo 360 ra thành file XML, sau đó dùng chức năng Import của Wordpress để đưa file XML vào blog mới.
Đây là công cụ chuyển đổi online, không phải download file nào về cả.
Việc đọc blog Yahoo sang file XML có thể tốn nhiều thời gian, vì vậy nên tiến hành chuyển khi bạn chuẩn bị rời máy hoặc làm gì đó không cần đến Internet.

Sau khi chuyển nhà xong, tôi sẽ cập nhật thêm các lưu ý khác.

Monday, 27 April 2009

Để làm gì? Vô ích!

Câu hỏi "Để làm gì?" và lời (thở dài) kết luận "Vô ích!" xuất hiện khá thường xuyên trong các cuộc nói chuyện nghiêm túc. Nhân đọc lại "Thư kiếm Ân cừu lục", thấy có đoạn này hay hay. Đây là đoạn gần kết cục khi kế hoạch của Hồng Hoa hội bị phá sản hoàn toàn do Trần Gia Lạc quá tin vào lời hứa của tên vua tráo trở Càn Long - vốn chính là anh trai họ Trần. Kết quả là chùa Thiếu Lâm bị san phẳng, phương trượng hy sinh, công chúa Hương Hương phải tự sát, vợ chồng Thốc Cưu - Tuyết Điêu và thập nhị lang Chương Tấn thiệt mạng, nhóm thủ lĩnh Hồng Hoa hội còn sống tan tác chạy lên Hồi cương,... Trần Gia Lạc ăn năn, phẫn hận nên tự tử nhưng được mọi người cứu kịp. Nói chuyện với Lục Phi Thanh:

Trần Gia Lạc nói:
- “Tiền bối dạy dỗ rất phải, nhưng chúng ta đã thất bại đến mức độ này rồi, không còn cách nào để sửa chữa sai lầm được nữa.”

Lục Phi Thanh hiên ngang nói:
- “Chúng ta hành đại đạo, nếu thành thì bá tánh được nhờ, còn nếu không thành thì phải giữ cho suốt đời mình xứng đáng là đại trượng phu phú quí không lay chuyển, nghèo hèn không nhụt chí, oai vũ không khuất phục. Huynh đệ Hồng Hoa Hội người nào cũng liều mạng vì nước vì dân, hành đại đạo cho thiên hạ, đâu phải một mình lão đệ? Tuy rằng trước mắt có nhiều gian khó, nhưng không phải không có việc đáng làm. Đại trượng phu đã biết có việc đáng làm thì không thể không làm, không thể co đầu rút cổ…”

Nói đến đây Lục Phi Thanh đưa tay vỗ ngực, dõng dạc hỏi:
- “Tổng đà chủ! Chúng ta có phải là anh hùng hảo hán không? Lão đệ sợ cái gì?”

"Phú quí không lay chuyển, nghèo hèn không nhụt chí, oai vũ không khuất phục", hay!!!

Thursday, 16 April 2009

Sững sờ: Báo Du lịch bị đình bản

Đọc tin báo Du lịch bị đình bản trên BBC từ sáng sớm, sững sờ.

Tin này được xác nhận lại bởi VNN, ko biết bài trên VNN có sắp bị gỡ xuống không?

Tin trên VNN ko đưa rõ xem "các sai phạm nghiêm trọng" được nói đến là gì - hầu như luôn luôn thế, hiếm khi các "sai lầm nghiêm trọng" kiểu này được công khai cho người khác biết và rút kinh nghiệm, nhưng ai đã đọc báo sẽ dễ dàng hiểu rằng vì báo có nhiều bài nói về vấn đề Hoàng Sa - Trường Sa, và có quan điểm ủng hộ những người biểu tình chống tàu xâm chiếm biển đảo của đất nước. Các thông tin này bị cho là "quan trọng, phức tạp, nhạy cảm" (?).

Hôm nọ hết sức lo lắng về việc tờ lệnh liên quan đến chủ quyền Việt Nam tại Hoàng Sa vừa được đề cập đến trên báo chí đã có kẻ, người Việt hẳn hoi, mạo danh chính quyền đến tìm cách chiếm đoạt nó. Dễ dàng giải thích nhất là kẻ mưu đồ chuyện ấy là một tên gián điệp mới của bọn tàu, một tên Việt gian mới!!! Tại sao? Vì một nhà sưu tập bình thường sẽ ko tìm cách chiếm đoạt cho riêng mình một tài liệu như thế trong thời điểm này. Vì một kẻ ham tiền thuần túy sẽ ít có khả năng tìm cách kiếm tiền bằng cách đánh cắp đem bán, trừ phi bán cho chính bọn tàu để chúng hủy đi. Căn cứ vào tính chất và cách thức của kẻ lạ mặt kia, có thể suy ra khả năng trên đất nước Việt Nam đang tồn tại một số lượng nhất định bọn Việt gian mới làm gián điệp cho TQ là rất cao.

Sững sờ vì báo Du lịch bị đình bản, trong khi đó báo Hà Nội mới đăng bài ca ngợi tên tướng giặc từng tấn công nước ta năm 1979 (bản điện tử đã bị gỡ xuống, bàn cache Google cũng đã expired nhưng còn nhiều từ các trang web/blog khác, và bản in trên giấy thì vẫn tồn tại một cách hiển nhiên - số ngày 19/9/08) thì chẳng làm sao, nhưng cũng bớt băn khoăn về một số chuyện khác. Cảnh giác!!!

PS: Quyết định này sẽ ảnh hưởng rất lớn tới không khí quan tâm đến Hoàng Sa - Trường Sa vừa được gợi lên trong vòng 1 tháng trở lại đây. Và nhớ đến dự án bô-xit Tây Nguyên lại tưởng tượng ra cảnh, sau khi đổ ra biết bao công sức và máu để giành lại hai quần đảo yêu thương của Tổ quốc, ta lại tổ chức khai thác dầu mỏ để góp phần thúc đẩy kinh tế đất nước, và lại kính mời các nhà thầu trung quốc :-?

Tuesday, 24 March 2009

Bô-xít, nghe, thấy và nghĩ

Tự nhiên đợt này thấy báo chí lên tiếng về tranh chấp trên biển với bọn tàu nhiều một cách bất thường mà (dường như) "treo" các tin tức, bình luận về vấn đề bô-xít Tây Nguyên một cách cũng bất thường luôn. Theo bài báo gần đây nhất thì Đảng và Nhà nước vẫn quyết tâm thực hiện đại dự án bô-xít này và SẼ tổ chức hội thảo để đánh giá nguy cơ về môi trường + trình bày các giải pháp sẽ được áp dụng để khắc phục. Chưa biết bao giờ hội thảo mới được tổ chức, và không thể biết nếu đa số ý kiến trong hội thảo phản đối việc khai thác bô-xít (thienha... này phản đối, dù đương nhiên ko được tham dự hội thảo) thì sẽ xử lý ra sao? Ngoài ra, các bài phân tích rất chi tiết của Đại tướng Võ Nguyên Giáp, Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh - nguyên đại sứ Việt Nam tại Bắc Kinh, nhà văn & văn hóa Nguyên Ngọc, tiến sỹ Nguyễn Thành Sơn của chính Tổng công ty Than Việt Nam, và rất nhiều nhà khoa học khác chỉ ra rằng khai thác bô-xít Tây Nguyên có ảnh hưởng cực kỳ nghiêm trọng về kinh tế, an ninh quốc phòng, môi trường, văn hóa, năng lượng,... nên nếu hội thảo nêu trên thuyết phục được các đại biểu về mặt môi trường thì cũng không có nghĩa là nó thuyết phục rằng đại dự án đó mang lại cho Tổ quốc ta một điều tốt đẹp.

Nhân khi chờ đợi, copy lại bài viết gần đây từ blog Nấm của Phạm Vũ Quỳnh Hương, báo Tuổi Trẻ, người mà theo tự sự, sau khi đã "nghe" thông tin chính thống mới tự mình đi Tây Nguyên để "thấy" thực địa. Chúng ta hãy cùng đọc và "nghĩ", âu cũng là một cách trân trọng các phát biểu của Nhà nước và công sức phóng viên.

Bauxit – Nghe và thấy

P/S 1: Lâu quá không quay lại với blog, nhưng không phải vì không có gì để chia sẻ với các bạn. Nay quay lại giữa thời điểm Y! đang điên khùng, cũng là cầu may thôi.

P/S 2: Đề tài bauxit này chắc hẳn mọi người đã nghe, đã đọc chán phè rồi. Ở đây, mình chỉ khẳng định lại một lần nữa với chính mình thôi. Chú ý: Nghe ở đây là những thông tin chính thức từ Đảng và Chính phủ (làm báo thì phải nghe thông tin chính thức); và Thấy là những gì mình đã tận mắt thấy cách nay 2 ngày.

Nghe: Tập đoàn Công nghiệp than – khoáng sản Việt Nam (TKV) chỉ đạo chủ đầu tư triển khai các dự án khai thác bô-xít – alumin. TKV có thể mời tập đoàn Alcoa (Mỹ) tham gia cổ phần vào dự án Nhân Cơ với tỷ lệ đến 40%; mời tập đoàn luyện kim Vân Nam (Trung Quốc) tham gia vào dự án Tân Rai (Lâm Đồng) với tỷ lệ không quá 20%.


Thấy: Tại công trường khai thác bauxit Lâm Đồng ở Bảo Lâm, mấy cái bảng chỉ dẫn ghi tên TKV, còn bao quanh công trường là rợp trời cờ của Công ty Nhất An viết bằng tiếng Hoa. Hỏi người dân xung quanh xem công trường này do ai làm, họ trả lời gọn lỏn: Trung Quốc. Tại công trường Nhân Cơ (Đăk Nông), mấy quán caphê xung quanh mở tòan nhạc Trung Quốc. Hỏi thì được biết đấy là băng đĩa của các công nhân Trung Quốc để luôn ở quán để phục vụ họ mỗi tối giải trí.

coNhatAn-1.jpg picture by quynhhuong-123

congnhanTQ-1.jpg picture by quynhhuong-123

Cờ của công ty Nhất An - Trung Quốc và công nhân TQ ở Bảo Lâm, Lâm Đồng

Nghe: Những khu vực có trữ lượng quặng bauxit thì bên trên không có cây nào mọc được. Khu vực chuẩn bị khai thác bauxit hoàn toàn là đất trống, đồi trọc, xa khu dân cư. Việc khai thác sẽ không ảnh hưởng đến môi trường, không tổn hại rừng cũng như việc canh tác của người dân.

Thấy: Quanh công trường ở Bảo Lâm là những rừng thông xanh ngút mắt, là chợ, là thị trấn, đất xới lên đỏ tươi như thịt, tơi mịn như bột… Những cây thông trong hình này chắc sẽ chẳng còn “giữa trời mà reo” được bao lâu nữa, thương quá.

rungthong.jpg picture by quynhhuong-123

Thông tin chính thức cũng cho biết là việc khai thác sẽ được làm theo kiểu cuốn chiếu, hết khu vực này sẽ chuyển sang khu vực khác. Đi dọc đường thấy rừng đang bị phá một cách qui mô để làm đường mà lo cho… đời con mình quá.

rungchay.jpg picture by quynhhuong-123

pharung.jpg picture by quynhhuong-123

Cả thượng nguồn sông Đồng Nai cũng từ đây. Bao giờ thì bùn đỏ chảy vào đó?

thuongnguonDN.jpg picture by quynhhuong-123

Cái hồ rất đẹp này ở Nhân Cơ (Đăk Nông) cũng sẽ chẳng mấy lúc nữa mà biến mất

honhanco.jpg picture by quynhhuong-123

Nói vậy là vì chẳng thể tin được vào cái công nghệ "bóc lớp đất mặt bỏ sang một bên, rồi lớp đất tầng đưới bỏ sang một bên, lấy quặng ra rồi lấp lại, bồi bổ lại cho đất tốt hơn" giống như lấy đồ trong ngăn kéo rồi đóng lại. Chỉ cần nhìn mấy cái lô cốt ở SG sau đi được dỡ đi để lại mặt đường vá chằng vá đụp thì biết, nói chi tới các phân tích khoa học. Cũng chẳng thể tin công nghệ kết tủa quặng bauxit sẽ chẳng có tí chất thải nào. Cứ nhìn các dòng sông ở Sài Gòn, Hà Nội, Đồng Nai... thì biết.

Một chuyến dã ngoại, về nghe lòng đau. Chỉ có hoa gạo là vẫn vô tư nở giữa núi rừng, không biết đến những hiểm họa đã đến sát tận gốc.

hoagao.jpg picture by quynhhuong-123

Cùng ngày tụi mình đi coi TQ khai thác bauxit ở Tây Nguyên, ngắm cảnh và nghe lòng đau này, báo TT có đăng lại một tin của TTXVN về Tổng bí thư Đảng CS VN tiếp một ông quan nào đó của TQ, và bảo rằng: "TQ và VN mãi mãi là láng giềng tốt, anh em tốt, bạn bè tốt, đối tác tốt". Mình đọc tin đó lại nhớ đến một bài học thuộc lòng đầu tiên trong đời mình ở lớp mẫu giáo mà đến giờ còn nhớ vài câu "Thằng giặc bành trướng/ Tên nó làm sao/ Mặt nó thế nào/ Ai mà biết được/ Từ bên Trung Quốc/ Nó đánh sang ta/ Đầu thì trọc/ Áo thì hôi/ Ôi eo ôi/....". Mình quên mất rồi, bài dài lắm và kết thúc bằng câu "Ta đánh cho nó/ Vắt chân lên cổ". Ấy là năm 1979.

Hôm nay TTXVN lại đưa tin: Phó chủ tịch nước VN tiếp Tổng tham mưu trưởng quân đội Trung Quốc, và bảo rằng VN và TQ sẽ hợp tác toàn diện, cả kinh tế lẫn quân sự, và sẽ trao đổi các binh đoàn...

Không biết chuyện gì đang xảy ra thế nhỉ.

Hôm ở Tây Nguyên về, mấy người bạn của mình sau hồi lâu bâng khuâng đã thở dài bảo: Ừ, trời đất sinh ra rừng biển đâu có cái biên giới nào...

Không biết chuyện gì sắp xảy ra thế nhỉ.


Đợi xem chuyện gì sẽ xảy ra...

Friday, 13 March 2009

Trung - Mỹ cãi nhau và chính kiến của chúng ta

Mấy hôm nay báo chí trong nước liên tục đưa tin về vụ đụng độ giữa tàu Mỹ và Trung Quốc trên Biển Đông. Theo đó, phía Mỹ cho rằng tàu thám hiểm đại dương của họ bị 5 tàu Trung Quốc “gây sự” trên vùng lãnh hải quốc tế, còn phía Trung Quốc nói tàu Mỹ đã xâm phạm lãnh hải của họ.

Điều đáng lưu ý là lâu nay, Biển Đông vẫn được nghĩ và viết trên sách báo là biển của Việt Nam, tại sao báo chí đưa tin đều (cố tình?) bỏ qua điểm này cứ như thế việc đó chẳng liên quan gì đến chúng ta cả?? Cho tới tận hôm nay (12/3, 5 ngày sau khi xảy ra sự kiện), phát ngôn viên Bộ Ngoại giao của ta khi đưa ra bình luận cũng chỉ nói chung chung, do đó khiến nguời đọc (ít nhất là thienha… này) cảm thấy vụ việc đó ko liên quan gì đến Việt Nam!!

Trong khi đó, nghiên cứu bản đồ sự kiện do BBC, dẫn nguồn của UNCLOS (United Nations Convention on the Law of the Sea - Công ước của Liên hợp quốc về luật biển) và CIA, cung cấp, ta nhận thấy:

US-CN ships (BBC)

  • Thứ nhất, theo bản đồ Trung Quốc tự vẽ (đường lưỡi bò màu đỏ) thì vụ đụng độ đúng là xảy ra trong vùng chủ quyền của họ. Tuy nhiên nhìn đường lưỡi bò này thì thấy nó vô lý đến cùng cực, và chắc chắn ko thể được chấp nhận, thậm chí bởi chính người Trung Quốc nếu họ ko được cho biết trước đó là ranh giới mà chính phủ họ tự vạch ra.
  • Thứ hai, trong bản đồ hoạch định với luật pháp quốc tế mà UNCLOS là chủ thể thì địa điểm đụng độ dường như nằm trên ranh giới giữa Việt Nam và Trung Quốc. Rất tiếc là mô hình con tàu quá lớn nên ko xác định được chính xác một điểm nhưng nếu lấy trung điểm đáy con tàu làm chuẩn thì nơi xảy ra vụ việc thậm chí có vẻ gần Việt Nam hơn – nghĩa là thuộc lãnh hải Việt Nam!? Trong trường hợp này, việc ta không lên tiếng phản ứng mà chỉ đưa tin một cách bàng quan như vậy sẽ khiến giới quan tâm quốc tế hiểu rằng: Việt Nam thừa nhận địa điểm đó không thuộc chủ quyền quốc gia. Lưu ý rằng dù cuộc khẩu chiến giữa Mỹ và Trung Quốc kết thúc với phần thắng thuộc về ai, hoặc thậm chí ko phân thắng bại, thì ta cũng đã tự thừa nhận vùng biển đó không thuộc về mình.

Cho đến đầu giờ chiều hôm qua vẫn không thể tìm được trên mạng bản đồ chính thức nào mà trên đó nước ta vạch ranh giới Biển Đông theo quan điểm của ta để đối chiếu và kết luận (hơi chán), nhưng nghi ngờ về địa điểm là hiện hữu. Mãi đến chiều muộn mới tìm thấy một bài bình luận trên báo Tuổi trẻ với bản đồ vụ va chạm được dẫn dưới đây.

US-CN ships (Tuoitre)

So sánh với bản đồ trên BBC thì ở đây, này thì địa điểm va chạm một mặt được lấy theo đuôi tàu bên phải, một mặt được đẩy sang bên phải khá nhiều để nó nằm gần đảo Hải Nam hơn hẳn so với bất cứ địa điểm nào của nước ta. Không hiểu tác giả bản đồ này vẽ nên nó dựa trên nững dữ liệu từ đâu, nhưng nếu dữ liệu và bản đồ là chính xác thì nó giải thích được cho các bình luận với cương vị “đứng ngoài” của các bài viết trước đó.

Tuy nhiên chỉ cần nhìn sơ qua cũng đủ để thấy bản đồ báo Tuổi trẻ đua ra nhìn rất thiếu sức thuyết phục: Màu sắc loạn xạ và lờ mờ (có vẻ như được đen trắng hóa từ một bản đồ màu nào đó), các đường ranh giới đất liền ko rõ ràng, có mô phỏng địa hình đất liền nhưng cũng ko rõ, lẫn lộn kích thước font chữ giữa tên quốc gia, tên tỉnh, đảo, mô phỏng 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa thiếu chính xác,… Tất cả làm toát lên cảm giác cái bản đồ này rất rác rưởi, rất rất không đáng tin cậy, do đó địa điểm đánh dấu cũng không đáng tin cậy (quan điểm cá nhân)!!!

Giờ sẽ có vài tình huống:

1. Nếu người đọc tin vào bản đồ do Tuổi trẻ đưa ra thì không có gì phải bàn cãi.

2. Nếu người đọc tin vào bản đồ trên BBC (do UNCLOS và CIA đưa ra) thì có 2 khả năng:
  • Nếu nguời đọc chấp nhận đường lưỡi bò của Trung Quốc thì cũng ko có gì để bàn cãi.
  • Nếu người đọc ko chấp nhận đường lưỡi bò mà muốn giải quyết theo luật Liên hợp quốc (đây là hướng mà Chính phủ thống nhất xử lý từ xưa tới nay) thì có quyền nghi ngờ về địa điểm thực sự xảy ra vụ việc. Nếu nó nằm trong vùng chủ quyền Việt Nam (như bản đồ gợi ý) thì chính Việt Nam cần lên tiếng phản đối cả Mỹ lẫn Trung Quốc. Biển Đông đang bị tranh chấp và chưa biết cuối cùng sẽ giải quyết ra sao nhưng việc lên tiếng bảo vệ chủ quyền là điều vẫn phải làm (như lâu nay Bộ Ngoại giao vẫn làm). Bởi nếu sau này khi tiến hành phân chia lãnh hải, phía Trung Quốc đòi vào vùng mà ta cho là của ta, rồi đưa chứng cứ rằng đó chính là điểm xảy ra vụ đụng độ năm 2009 mà theo đó, Việt Nam tự nhận ko có liên quan, thì ta không có cách gì bảo vệ nữa, dù xét về lý hay tình. Trong quan hệ quốc tế sẽ ko cho phép ta đưa ra lý do: Vì hạn chế kỹ thuật nên khi đó chưa xác định chính xác địa điểm, xảy ra va chạm.
3. Nếu người đọc có nguồn tin khác liên quan thì rất mong được chia xẻ và bình luận thêm.

PS: Hôm nay lại thấy Bộ Ngoại giao lên tiếng phản đối Trung Quốc cấp phép du lịch đảo Phú Lâm thuộc quần đảo Hoàng Sa, mấy hôm trước phản đối Philipines, Malaysia, chứng tỏ vấn đề biển đảo rất được chính phủ quan tâm. Mong rằng sớm có thông tin chính xác và chính thức từ phía nhà nước ta về địa điểm này để kiểm chứng.

Thursday, 12 March 2009

A piece of family memory

Bài này ngày xưa hay nghe mẹ hát, bố cũng hát được (đúng lời) nhưng với chất giọng hơi "ngai ngái", được cái cứ cười vô tư và hát tiếp. Lâu nay ít thấy được phát trên đài và TV (thực ra là TV thôi vì cũng ít nghe đài) nhưng bất cứ khi nào nghe cũng đều cảm thấy xúc động. Những tình cảm rất Việt Nam như thế này lẽ ra nên được phổ biến rộng rãi, để có thể đưa ra minh chứng cho bạn bè quốc tế thấy một trong những nét văn hóa đặc trưng của ta, một nét mà chắc chắn họ trân trọng và ghi nhận. Đặt ca khúc vào bối cảnh hai chữ "từ ái" khi nói về tình cảm cha mẹ giành cho con cái thì thật là đắc địa.


Mẹ Yêu Con
Nguyễn Văn Tý
(1956)

I. A á ru hời ơ hời ru
Mẹ thương con có hay chăng
Thương từ khi thai nghén trong lòng
Mấy nắng sớm chiều mưa ròng
Chín tháng so chín năm, gian khó tính khôn cùng
A á ru hời ơ hời ru
Kháng chiến đã giành đất nước về cho đời
Bóng đất nước hình như bóng dáng con tôi
Ôm con ra mái hiên nhìn đàn chim rộn ràng hót
Giữa (ư) mùa xuân mừng con sẽ góp phần
Tương lai con đẹp lắm
Mẹ hát muôn lời - A á ru hời ơ hời ru

II. Miệng con chúm chím xinh xinh
Như đài hoa đang hé trên cành
Khát nắng sớm và sương lành
Lá thắm rung cánh tay ôm ấp lấy hoà bình
A á ru hời ơi hời ru
Nhớ những lúc mừng con lẫy rồi con ngồi
Thoáng thấy đó hình như bóng dáng bao người
Ðang vươn lên đấu tranh ngày càng lớn ngày càng tiến.
Bước (ư) càng nhanh mừng con biết đi rồi
Ði trên con đường mới.
Mẹ ngắm con cười - A á ru hời ơi hời ru.


Tuesday, 10 March 2009

Ảnh gia đình

Lâu lắm mới có một bức ảnh có đầy đủ mọi người trong gia đình. Thông thường cứ được người nọ thì lại thiếu người kia, rồi có khi có đủ lại không nghĩ ra việc chụp ảnh, hoặc nghĩ ra mà không có máy ảnh,... Lần này thì đúng là Thiên thời - Địa lợi - Nhân hòa đều đủ cả, thật tuyệt!

Gia đình

Từ trái qua phải:
  • Em rể béo: "Người vừa hiền khô dễ thương lại vừa đẹp trai nhất vùng" (tự nói về mình - cam thổng, anh chàng này làm PhD về... marketing)
  • Cô hai (gầy nhất nhà): "Thật sáng suốt khi không cố sống cố chết bám trụ lại trường vùi đầu vào mổ xẻ những từ ngữ từ thời Trung đại và... chết đói" . Quyết định hơi muộn nhưng còn quá ổn!!
  • Cô cả (tức là mẹ): [Đang nấu cơm] "Không, bài này phải để mẹ hát thế này mới chuẩn" [Tong tả chạy lên hát][rồi xuống nấu cơm tiếp]
  • Bố (quá trẻ và phong độ so với những người cùng lứa tuổi): "Phải lo xa, lo xa nữa, xa nữa chứ..."
  • Hiền tụt em yêu: "Ước gì đi học về ... thì có sẵn..."
  • Mình: "Thiên thượng địa hạ, duy ngã độc... thân" (may mà ko ở tình trạng đó quá lâu )
  • Cô út: "Bác cứ vẽ, cho em xin"


With so much love!!!

Sunday, 25 January 2009

Hồng tiên bi sắc đạm, Trung nghiễn sầu mặc lưu...


Đọc tin "càn quét" các ông đồ vỉa hè từ rất sớm, muốn viết gì đó nhưng lại chán, cũng như chán khi muốn viết nhiều cái khác, tin chắc rằng sẽ có nhiều bài viết xung quanh chuyện này và đúng như vậy. Chỉ bàn về một khía cạnh nhỏ trong lập luận của BTC xung quanh việc lý do tổ chức cho "quy củ" và theo đó phải "dẹp" các ông đồ không chịu "vào khuôn".

Ông Phạm Đức Hân, Trưởng Ban tổ chức chương trình "ông đồ chính quyền" cho biết “Việc công khai giá là thực hiện theo quy định của Sở Văn hóa - Thể thao và Du lịch. Theo đó, ông đồ không được phép thu tiền. Đây là vấn đề quyền lợi. Nhiều người vốn quen với việc chặt chém, tăng giá. Bình thường, bức thư pháp khoảng 150.000 đồng, họ đẩy lên 500.000 đồng, thậm chí một triệu đồng”.

Nghĩ cũng hay, thú cho chữ, chơi chữ chỉ mới quay lại vài năm gần đây, và cả năm cũng chỉ xoay chính trong mấy ngày đầu Xuân mới. Trong hoạt động này, cả người đến xin chữ lẫn người cho chữ có vẻ không coi nặng tính kinh doanh. Hiếm khi thấy ai nói đi "mua chữ", hay ông đồ này "bán chữ" ở đâu, mà người ta thường trân trọng nói đi "xin chữ" tại đâu, tại đâu. Việc gửi tiền, dù ít hay nhiều, vẫn được coi là để cảm ơn bức chữ nhiều hơn, nên rất ngộ nghĩnh cái ý được trích "
Theo đó, ông đồ không được phép thu tiền" - người ta bỏ sức lao động ra mà lại khong được phép thu tiền, chả hiểu cái phép đó ai mới được quyền ban cho mấy bác đồ già trẻ. Do tính chất đặc thù của việc xin chữ mà ít ai coi việc xin chữ - cho chữ là việc buôn bán, kinh doanh, hay coi những bức chữ đó là hàng hóa để Sở gì đó áp mức giá cứng cho sản phẩm. Thậm chí, kể cả coi như hàng hóa thì cùng mặt hàng cũng có nhiều loại với chất lượng và giá cả khác nhau, ví như ông Hân nêu trên bây giờ chắc không uống loại rượu cuốc lủi hơn chục nghìn VNĐ/chai 65ml, khi uống nhắm với mấy miếng xoài xanh chấm muối, mà ông sẽ uống lại khác, cho dù nó cũng là rượu, với giá khác!!! Thiết nghĩ độ chênh giá giữa các bức chữ của nhóm ông đồ vỉa hè và nhóm ông đồ chính quyền chắc thấp hơn nhiều mức chênh giữa loại rượu ông Hân và cậu em họ tôi thất học đi tận đâu Lào Cai, Lạng Sơn làm phu làm đường uống. Nếu chuyện thứ 2 là thường, tại sao không coi chuyện giá cả chênh nhau giữa các người cho chữ khác nhau là thường?

Ngoài ra, dù BTC có nói về sự vô lý trong việc đặt giá cả bừa bãi của các ông đồ vỉa hè, nhưng từ xưa đến nay chưa từng nghe trên bất cứ báo, đài, TV, blog về việc người dân kêu ca vì bị các ông đồ ép giá. Nếu coi là hàng hóa thì cứ thuận mua vừa bán, người mua không phàn nàn, người bán chẳng kêu ca, thế mà Sở VH lại vơ thêm việc để "quản lý" thì e tích cực quá mức cần thiết. Ngược lại, đợt tăng giá xăng dầu, dân kêu than rầm trời, bàn nhau bỏ xe máy đi xe đạp, mua xe đạp diện, đi xe bus, chả thấy ai nói cần bảo vệ người dân mà cứ khăng khăng "phải theo quy luật thị trường". Nhưng rồi xăng dầu thế giới giảm thê thảm, giá xăng dầu trong nước cứ giảm nhỏ giọt, dân kêu, kệ; các ngành vốn tăng giá ăn theo xăng dầu cũng không chịu giảm giá, dân kêu, kệ luôn; báo chí phân tích ngành xăng dầu đang hưởng lợi quá lớn, người dân chịu thiệt, cũng kệ nốt, để vậy hàng mấy tháng trời! Rồi ngành điện mặc dù có mọi ưu đãi của Nhà nước nhưng họat động như hâm, giá cao, điện bị cắt vô tội vạ, dân kêu như vạc, doanh nghiệp dùng điện kêu như vạc, cũng chả thấy gì, đã thế ngành điện còn định trích tiền tỷ "tự thưởng", và chuẩn bị tăng giá tiếp trong đầu năm 2009 này.

Chẹp, cái vụ thư pháp, nếu có thực gây hại cho người tiêu dùng phải mua hàng đắt thì cũng chỉ trong phạm vi hẹp, trong khoảng thời gian ngắn, và người ta cũng chưa ai kêu thì đã được cơ quan chức năng tích cực đứng ra bảo vệ quyền lợi. Còn vụ giá xăng dầu, giá điện ảnh hưởng hàng chục triệu người dân trong hàng tháng, hàng năm trời mà các hành động vì quyền lợi người tiêu dùng vẫn chỉ đủ thoát ra khỏi cuống họng người tiêu dùng.

Thằng cha Ô-ba-ma huênh hoang cái gì "nước Mỹ là nơi mọi chuyện có thể xảy ra" nhưng sai rồi, chính Việt Nam ta mới là nơi mọi thứ có thể xảy ra. Chứ ở Mỹ còn lâu mới có được hành động bảo vệ quyền lợi người dân theo kiểu dịch vụ thư pháp này!!!