Sunday, 11 October 2009

Xung quanh "Những dự án 'đứt gánh giữa đường' cho Hà Nội 1.000 năm"


Đọc bài “Những dự án 'đứt gánh giữa đường' cho Hà Nội 1.000 năm” cảm nhận được phần nào sự phấn khởi của người viết trước những quyết định khó khăn của Lãnh đạo thành phố khi hủy bỏ một số công trình/dự án trên địa bàn Thủ đô. Tác giả bài báo hẳn rất tự hào khi đặt bút viết những câu: “Địa linh vẹn nguyên. Người dân cảm kích, tự hào”, “Thành phố đã quyết định đúng”, hay “Hà Nội đã thực sự "lớn" - không chỉ về diện tích mà cả tầm nhìn, nhận thức”…, để đi tới kết luận “Hà Nội nghìn năm khác Hà Nội hôm qua. Bởi phát triển bền vững mới là con đường Thành phố đã chọn để bước tới”. Một loạt các mỹ từ mà ai ai cũng mong muốn. Nhưng…

Nhưng…

Có một điều rất quan trọng mà người viết không (vô tình hay cố ý?) nhận ra, vô hình chung khiến người đọc có thể bỏ quên: Ấy là “trách nhiệm”. Là nhà báo, người viết hẳn biết rằng mỗi dự án “đứt gánh giữa đường” ấy là tiền, rất nhiều tiền, với đơn vị tính bằng trăm triệu, thậm chỉ hàng tỷ! Tiền đó không từ trên trời rơi xuống, không từ túi người phê duyệt dự án móc ra, mà quay đi quay lại vẫn đánh vào cái hầu bao vốn không dư dật lắm của đa số người dân. Có những dự án còn mang trong nó không khí trong lành, không gian sinh hoạt bình thường của hàng trăm, hàng ngàn, hàng vạn người trong bao nhiêu năm trời nữa. Niềm vui vì công trình/dự án “được” “đứt gánh an toàn” có bù lại được những thiệt hại hữu hình và vô hình kia hay không? Phải có ai đó chịu trách nhiệm chứ!!! Nhà báo không nên viết theo kiểu khiến người đọc quên đi điều đó.

Hà Nội “dỡ hàng loạt công trình "trấn" mặt tiền Vườn thú” ư? Vậy không phải chính Hà Nội buông lỏng quản lý để hàng loạt công trình đó được xây nên sao? Hà Nội “đồng loạt "chặt ngọn" nhà xây sai phép” ư, vậy do đâu mà các nhà xây sai phép đó mọc lên, và mọc lên vô hình chỉ trong một đêm ư? Hà Nội có “thành tích" giữ vẹn nguyên công viên lịch sử" ư? Nhưng một lãnh đạo cao cấp hàng đầu của chính Hà Nội tuyên bố dự án khách sạn Novotel thực hiện hoàn toàn đúng quy hoạch, và trắng trợn dối trá rằng đó là công trình đó có nhà thầu Thụy Điển, do đó mang mục đích cám ơn đất nước Thụy Điển vì những ủng hộ quý báu trong thời gian chiến tranh, đến nỗi ĐSQ Thụy Điển phải lên tiếng bác bỏ. Mừng “mảnh đất vàng số 2 Hai Bà Trưng giữa năm 2008 chợt "lột xác" thành khu vườn trăm hoa đua nở” nhưng có ai hỏi vì đâu mà mảnh đất đó bị quây kín ngót chục năm cho một dự án cao ốc 9 tầng cực kỳ phi thẩm mỹ? Rồi thì vườn hoa Con Voi, rồi chợ Âm Phủ và đường 19/12, vân vân và vân vân. Người dân cần và nên biết rằng tất cả những việc sai trái mà suýt được thực hiện để mình phải gánh hậu quả đó đều, và chỉ xảy ra, do lỗi trực tiếp, rất lớn của chính quyền Hà Nội. Các lỗi ấy cần phải được xử lý!!!

Tác giả bài viết có gài một câu khá mềm mại “Tiếc là, phần lớn những "kỳ tích" này được phát hiện bởi quần chúng, nhân dân hay chuyên gia tâm huyết với Thủ đô, chứ không phải là cơ quan quản lý nhà nước, thanh tra hay chính quyền” nhưng nói thẳng ra thì phải là “Tất cả các kỳ tích này đều được phát hiện, đấu tranh bởi quần chúng…”. Còn phía chính quyền hầu như luôn ở phía đối lập, tìm cách biện bạch, đối phó, cho tới khi họ không thể bao che nữa! Ngoài việc vị lãnh đạo dối trá về yếu tố Thụy Điển nêu trên, có thể kể ra việc ông Chủ tịch quận Đống Đa dối trá về “nhu cầu bức thiết của nhân dân về chợ Con Voi”. Tất cả những vị này đều an nhiên tại vị, và cho dù “thắng kiện”, người dân Hà Nội đã tổn phí biết bao nhiêu thời gian và tiền của. Dự án khách sạn trong công viên di dời đi, Hà Nội phải “đền” cho nhà đầu tư “không phải Thụy Điển” vị trí đất nào, trị giá ra sao, phải trả lại bao nhiêu tiền cho cái móng khách sạn mà họ đã làm xong? Trung tâm thương mại tại chợ Âm Phủ mà chủ đầu tư từng đòi trừng phạt dư luận và báo chí – hợp đồng ký rồi, giờ Hà Nội hủy, tiền ở đâu để trả lại và trả cho việc phá hợp đồng đây? Do ai mà mãi sau gần mười năm, mảnh đất quý báu số 2 Hai Bà Trưng mới được thoát cảnh quây tù để biến thành vườn hoa, qua đó “giá trị công trình kiến trúc Nhà hát Lớn nhờ thế tăng lên nhiều, không gian cảnh quan quảng trường Cách mạng tháng Tám cũng nhờ thế mà hoàn thiện hơn”?

Tác giả bài báo viết “Hà Nội đã thực sự "lớn" - không chỉ về diện tích mà cả tầm nhìn, nhận thức” – nhưng đó là tầm nhận thức nào? Người lãnh đạo làm đúng thì được ca ngợi, làm sai thì chống chế, cho tới lúc không thể bao biện nổi thì ừ, sửa sai – dùng tiền của dân, và sửa sai rồi để được tiếp tục ca ngợi và an nhiên tại vị. Cách nghĩ và hành xử như vậy sẽ khiến Hà Nội không bao giờ lớn lên được về tầm nhìn, cho dù có lớn đến mấy về diện tích hay dân số đi nữa! Làm lãnh đạo mà dễ như thế thì cái khổ sẽ đẩy sang cho dân nghèo. Sai thì sửa là đúng rồi, nhưng chưa đủ mà còn cần "sai thì xử" nữa. Người làm sai cần phải bị xử lý, và làm sai tới mức độ như các sự kiện nêu ra trong bài viết thì phải xử lý thật nặng – ít nhất là cách chức!

Nhớ lại lời bình của Tào Tháo khi nói về Lưu Biều – một sứ quân lớn thuộc dòng dõi hoàng tộc, đứng đầu Bát tuấn, ngồi trấn chín châu: “Biểu chỉ có hư danh chứ không có thực tài… Biểu yêu người hiền mà không biết dùng, ghét kẻ ác mà không dám bỏ…”. Chừng nào những người đứng sau các công trình/dự án ngang trái kia còn chưa bị vạch ra và xử lý, chừng đó Hà Nội vẫn chỉ là anh chàng Lưu Biểu hư danh.

Wednesday, 7 October 2009

Thử tính năng trưng cầu.

Provided by http://www.learnmyself.com

Where are you from?
Africa
America
Asia
Australia
Europe
Other
Please Specify:
sheepskin boots

Tuesday, 22 September 2009

Người sử dụng "Xa lộ" quan tâm tới điều gì?

Định đặt cái tiêu đề là "Người Việt Nam" hoặc "Giới trẻ Việt Nam" nhưng e rằng bị tổng quát hóa quá dễ bị chỉ trích nên mới đặt cái tiêu đề chính xác như trên. Xa lộ (http://xalo.vn/) là một website khá mới ở Việt Nam nhưng có tốc độ tăng trưởng rất nhanh. Theo Alexa (http://www.alexa.com/siteinfo/xalo.vn), chỉ xuất hiện từ nửa đầu năm 2008, qua một khoảng năm rưỡi, xalo đã trở thành trang web phổ biến thứ 25 tại Việt Nam và thứ 888 tại Hàn Quốc. Trong 3 tháng vừa qua, lượng truy cập xalo tăng tới 255%. Để dễ hình dung thì trang VietnamNet mà ngày nào người viết bài này cũng đọc chỉ xếp thứ 60 tại Việt Nam, 911 tại Hàn Quốc và (khá thú vị) 164 tại Lào mà thôi (http://www.alexa.com/siteinfo/vnn.vn). Trong thời gian mà xalo tăng 255% lượng truy cập thì VNN bị giảm 13%. Hơn nữa biểu đồ truy cập của xalo đang đi lên rất nhanh còn VNN giảm dần liên tục hơn 1 năm vừa rồi.

Viết dài dòng thế này để thấy tính phổ biến của xalo, cũng để thấy khi nói "người sử dụng xalo quan tâm ABC" và nói "người Việt Nam quan tâm ABC" thì mức độ sai số cũng không quá lớn. Và người sử dụng xalo quan tâm, tìm kiếm những gì, xin mời xem ảnh chụp màn hình lúc nửa đêm 22/9/2009 dưới đây.

Ảnh chụp màn hình trang xalo.vn đêm 22/9/2009.


Bạn nghĩ gì về thực tế này?

Thursday, 3 September 2009

Bộ trưởng Nhân trả lời phỏng vấn - một góc nhìn nữa.

Ngày 31/8/2009, Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Bộ GD & ĐT Nguyễn Thiện Nhân tham gia đối thoại trực tuyến trước thềm năm học mới. Buổi đối thoại thu hút được sự quan tâm rộng rãi của dư luận với khá nhiều câu hỏi, câu trả lời trả lời + bình luận sau phỏng vấn. Các nội dung này có thể xem trên VietnamNet.

Không theo dõi buổi đối thoại nhưng một cái poll trên VietnamNet khiến tôi lưu ý và nhận thấy một số điều thú vị. Các hình ảnh và số liệu dưới đây được chụp màn hình VietnamNet vào lúc 8h45' tối 3/9/2009.

Thứ nhất, về chất lượng trả lời trực tuyến:


Có tới trên 80% người bầu cho rằng câu trả lời chưa đi thẳng vào vấn đề, dưới 10% cho rằng nội dung trả lời là thẳng thắn và trên 10% cho rằng trả lời được. Về tổng thể mà nói thì chất lượng trả lời như thế là rất kém!

Về thời lượng đối thoại:


Vừa trên 50% ý kiến thấy 4 giờ đồng hồ là chấp nhận được nhưng cũng có tới trên 35% còn nhiều điều muốn được trao đổi nên cho rằng thời gian thế là quá ngắn, chỉ trên 10% cho là quá dài. Công bằng mà nói thì 4 giờ làm việc liên tục trong một buổi là đủ rồi vì mọi người còn phải nghỉ ngơi, ăn uống và làm các công việc khác. Tuy nhiên con số trên 35% còn muốn trao đổi nhiều nữa có thể coi như một chỉ dấu đáng mừng là người Việt Nam rất quan tâm tới vấn đề giáo dục.

Bàn về tần suất tổ chức trả lời trực tuyến kiểu này:


Không có ý kiến nào chiếm quá bán nhưng đa số (45.59%) muốn tổ chức mỗi tháng một lần. Nhóm ý kiến này hỗ trợ nhận định nêu trên về mức độ quan tâm của người dân đối với giáo dục. Nhưng my ghosh (!!!), mỗi tháng đối thoại 1 lần thì lấy đâu thời gian cho Phó Thủ tướng kiêm Bộ trường BGD làm các việc khác nữa!! Để có một buổi thế này cũng mất ít nhất 1-2 tuần chuẩn bị thông tin, số liệu, dự trù câu hỏi và câu trả lời, lại còn phải sắp xếp cơ sở kỹ thuật, bố trí các cán bộ trợ giúp, vv và vv. Ngoài ra còn hội phụ huynh, ban giám hiệu các trường, các Vụ, khoa, phòng ban chuyên trách ở Bộ, các Sở, phòng, trung tâm giáo dục ở địa phương,... cũng nên được tiếp cận chứ. Cái gì cũng lôi Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng vào làm sao được? Trong phần còn lại, xấp xỉ 35% mong muốn tổ chức trao đổi khi có sự kiện hay vấn đề mà công chúng quan tâm đột xuất xảy ra và gần 20% hy vọng mỗi năm được một lần đối thoại với người đứng đầu ngành giáo dục. Kể ra hai luồng ý kiến này đều có lý nhất định nhưng thiết nghĩ tầm của Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng có lẽ cần phải làm việc ở mức vĩ mô như Quốc hội. Các dư luận, ý kiến xã hội thế này cũng hết sức quan trọng nhưng có lẽ phải biết cách tận dụng các cơ chế trong bộ máy nhà nước để đưa lên Lãnh đạo cấp cao thì hợp lý hơn. Cũng đáng lưu ý rằng việc người dân muốn trực tiếp đối thoại với lãnh đạo cấp cao như thế này có thể là một chỉ dấu cho thấy sự thiếu hiệu quả của các thiết chế cấp dưới dẫn tới thiếu lòng tin ở mức độ nào đó của nhân dân.

Về phương tiện đối thoại:


Tuyệt đại đa số người bỏ phiếu (82.38%) muốn rằng cuộc đối thoại được tổ chức cùng lúc trên nhiều phương tiện. Chưa tới 10% thấy Cổng thông tin Chính phủ (đơn vị tổ chức buổi đối thoại này) là đủ và hợp. Chỉ trên 5% tin rằng Báo Giáo dục Thời đại và các phương tiện truyền thông khác của ngành giáo dục là môi trường tốt cho đối thoại kiểu này và gần 3% muốn tổ chức trên các tờ báo khác. Mấy con số này cho thấy trước hết dường như Báo GD & TĐ và các phương tiện truyền thông của ngành giáo dục ít được công chúng rộng rãi biết tới. Số ít ỏi bầu cho "Các tờ báo khác" có lẽ giải thích được bằng cách nghĩ: Đã làm trên các tờ báo khác thì làm một lúc trên nhiều phương tiện thông tin đại chúng cho xong. Luận điểm này giải thích sự chênh lệch quá cao giữa hai lựa chọn về nội dung không khác nhau nhiều đến thế.

Kết luận: Sự quan tâm đối với giáo dục có vẻ đã đến mức hết sức bức thiết thể hiện qua điểm mặc dù nhận thấy chất lượng trả lời rất thấp, người trả lời né tránh đi thẳng vào câu hỏi nhưng người dân vẫm mong muốn tiếp tục được đối thoại, đối thoại lâu hơn, với nhiều loại hình hơn nữa. Việc muốn đối thoại trực tiếp với Lãnh đạo cấp cao như thế một phần thể hiện sự thiếu hụt trong giao lưu giữa dân và các cấp Lãnh đạo thấp hơn - đây cũng là một điều đáng lưu ý để khắc phục.

Cuối cùng, thế mới thấy công khai, minh bạch được người dân như thế nào.

Wednesday, 2 September 2009

Nhân quốc khánh điểm vài câu nói đáng nhớ...

"Một dân tộc đã gan góc chống ách nô lệ của Pháp hơn 80 năm nay, một dân tộc đã gan góc đứng về phe Đồng Minh chống phát xít mấy năm nay, dân tộc đó phải được tự do! Dân tộc đó phải được độc lập!"
(Chủ tịch Hồ Chí Minh, Tuyên Ngôn Độc Lập)

"Nước Việt Nam có quyền hưởng tự do và độc lập, và sự thật đã thành một nước tự do, độc lập. Toàn thể dân tộc Việt Nam quyết đem tất cả tinh thần và lực lượng, tính mạng và của cải để giữ vững quyền tự do, độc lập ấy."
(Chủ tịch Hồ Chí Minh, Tuyên Ngôn Độc Lập)

“Nước độc lập mà dân chưa tự do thì độc lập cũng không có ý nghĩa.”
(Chủ tịch Hồ Chí Minh)

"Một cuộc chiến không còn được coi là “giải phóng” nếu những gì mà nhân dân cuối cùng được hưởng không phải là độc lập tự do."

Khái niệm tự do, dân chủ không thể ra đời dưới chế độ phong kiến, mà do phương Tây truyền sang, được Tôn Trung Sơn và Hồ Chí Minh tiếp thu. Suốt cuộc đời mình, hai vị chưa bao giờ phân biệt tự do “kiểu phương Tây” với tự do “kiểu phương Đông”.

"Ta thà làm quỷ nước Nam còn hơn làm vương đất Bắc!"
(Trần Bình Trọng)

Tuesday, 1 September 2009

15 books

Here are the rules: Don't take too long to think about it. Fifteen books you've read that will always stick with you. First fifteen you can recall in no more than 15 minutes. Tag 15 ( or more) friends, including me because I'm interested in seeing what books my friends choose.

1. The three musketeers ("Ba người lính ngự lâm" in Vietnamese): "All for one, one for all!!"

2. The Hunchback of Notre Dame ("Nhà thờ Đức Bà ở Paris" in Vietnamese): What a touching ending and a beautiful name of Esmeralda.

3. One hundred years of solitude ("Trăm năm cô đơn" in Vietnamese): Borrowed from eT. The last book I read before coming to the UK. Usually read it with the hidden desk lamp so that my parents didn't know I stayed up too late.

4. Quo Vadis: "Quo Vadis, Domine?" The movie made by Poland is also very nice with the so..o..oo pretty actress, beautiful scenes and bloody Rome massacre.

5. Nỗi buồn chiến tranh (translated into English under the name "The sorrow of war"): How an individual's life is spoilt by the war. I hate war. I hate violence.

6. Đống rác cũ (could be translated as "The rubbish of the old regime"): I personally think the writing style is comparable to "Vanity Fair" by Thackeray even though the context are very different. "Vanity Fair" is also a good book for its non-boringly continuous humorous tone.

7. The bridges of Madison county ("Những cây cầu ở quận Madison" in Vietnamese): A true love! I think the last paragraphs are one of the most beautiful work ever written.

8. Animorphs (this is a set of around 50 small books actually): I thought about Harry Potter but ultimately chose this one due to its imaginability and creativity and somewhat less popularity.

9. In Desert and Wilderness ("Trên sa mạc và trong rừng thẳm" in Vietnamese): Kind of the classic for children.

10. Cuore (Italian, translated into Vietnamese under the name "Những tấm lòng cao cả" or "Tâm hồn cao thượng"): This will be one of the very first books for my kidsss :-)

11. Martin Eden: I once hoped that I wouldn't be trapped into the situation of Martin ^^

12. Divine Mistress ("Người tình tuyệt vời" in Vietnamese): A friend lent it to me when I was in the hospital. The name was a bit cheesy but the love story was notable.

13. The letter of an unknown woman ("Brief einer Unbekannten" in German, "Bức thư của người đàn bà không quen" in Vietnamese): An unimaginable love story. The greatest thing is that it could be real, everything could be real!! Other short stories by Stefan Zweig are nice as well.

15. 天龙八部 ("Thiên long bát bộ" in Vietnamese, can be tranlated as "The eight kungfu styles of the dragon"): A typical kungfu work by the famous kungfu writer Jin Jong (金庸).

15. The Third Chimpanzee: The Evolution and Future of the Human Animal. I'm reading this one, and after that the other two by Jared Diamond. Very interesting history from the view of a biologist.

Monday, 31 August 2009

Did you make a difference?

“…
- Okay, then answer this, Ellimist: Did I… did I make a difference? My life, and my… my death… was I worth it? Did my life really matter?

- Yes. You were brave. You were strong. You were good. You mattered.

- Yeah. Okay, then. Okay, then.

A small strand of space-time went dark and coiled into nothingness.”

(Ellimist, K.A. Applegate)

Friday, 28 August 2009

So sánh...

"...Nhân nói chuyện so sánh, phải thừa nhận một đặc điểm của khá đông quan chức nước ta là khi cần so sánh với thế giới, thì tránh, còn khi không cần so sánh với thế giới, thì lại đem nước khác ra đối chiếu với Việt Nam ngay.

Tỉ dụ như khi nói về chất lượng cuộc sống của người dân, có một thời kỳ phép so sánh thường ít đặt Việt Nam trong quan hệ với khu vực hay quốc tế, để nói rằng so với Nhật Bản, Đức, v.v... thì mức sống dân ta sau chiến tranh bao nhiêu năm vẫn còn thấp quá. Mà lại là so với quá khứ, ngày trước còn nghèo đói, nay thì nhà nhà ở nông thôn đều đã có phích nước chăn bông, mái bằng, cuộc sống đổi khác rồi.

Còn trong trường hợp “kích cầu” này thì phép so sánh của chúng ta lại không phải là giữa các đối tượng được hưởng gói kích cầu với nhau (để xem có thật sự cào bằng không), mà lại là so giữa Việt Nam với các nước khác: So với nước khác thì Việt Nam kích cầu còn ít cào bằng hơn..."

Nguồn: TuanVietnam

Wednesday, 26 August 2009

Cưỡng hả...?

8/2009, Thủ đô Hà Nội....

Một cơ quan chức năng ra lệnh cưỡng chế đất bị cho là lấn chiếm của một công dân để giao cho một công ty thương mại.

Để phản đối quyết định, nữ công dân chủ nhà dùng liềm tự cắt ngang cổ mình (!!!) trong một cuộc họp tại ngay UBND địa phương.

Kệ, cơ quan chức năng vẫn quyết định tiến hành cưỡng chế.

Buổi sáng khi lực lượng cưỡng chế đến tiến hành công việc, nữ công dân quấn bông vào người, tẩm xăng tự thiêu và biến thành ngọn đuốc sống, căn nhà bùng cháy dữ dội theo. Trong nhà còn có chồng của nữ công dân và anh này đã bất tỉnh (why?) khi cơ quan chức năng đưa được ra ngoài. Bên ngoài, con trai cặp vợ chồng, mới 19 tuổi, lao đầu vào đống gạch đổ nát để tự tử. Chồng và con trai nữ công dân nọ được cấp cứu và đã ổn định sức khỏe ra viện, còn nữ công dân hiện bị bỏng 85%, vẫn nằm viện, trong tình trạng nguy kịch và có thể nguy hiểm đến tính mạng.

Khi báo chí tiếp cận thì bị ngăn cản với lý do nạn nhân chỉ "giả vờ" (!) chứ không có gì nghiêm trọng (!?).

Buổi chiều cùng ngày, cơ quan chức năng vẫn tiếp tục thực hiện việc cưỡng chế!!!

Nguồn: Docbao

=========

Nhận xét: Đúng là pháp luật như sơn! Phải nói là cơ quan chức năng xử sự hết sức kiên quyết, có lẽ còn kiên quyết hơn cả đối với kẻ thù, cóc cần đếm xỉa gì đến tình nghĩa cả: Cậu thích tự thiêu hả, cứ tự thiêu đi, càng nhàn cho tớ làm việc buổi chiều không còn ai cản trở, hà hà!!!

Gia đình công dân kia không khéo ra viện sẽ bị tống vào tù vì tội chống người thi hành công vụ!

Tuesday, 18 August 2009

Trời hỡi làm sao cho khỏi… Lọa ???

Nguồn: Blog Nguyễn Ngọc Tư

Lúc rày nghe nói ngư dân nước mình bị tàu Lọa ăn hiếp, bắt bớ, đánh đuổi dữ quá, sông quê mình bị Lọa bóp họng từ xa, đất quê mình bị Lọa che lấn từng tấc một… tinh thần dân tộc của chú Tư bừng bừng trỗi dậy, chú liền họp mặt gia đình thông báo từ nay cấm không xài đồ của nước Lọa nữa, không lý gì nó bức hiếp chà đạp mình vậy mà mình cứ nhơn nhơn xài đồ Lọa, làm giàu cho nó.

- Phải chống lại sự xâm lăng của Lọa ngay từ trong nhà mình – Chú nói với sự quyết tâm ngút ngất.

Ở nhà chú Tư, lệnh chú là lệnh trời. Thím Tư là ngừơi đầu tiên cảm nhận trời sập cái rầm xuống đầu mình, tối tăm mày mặt, cái phim Lọa “yên yên mông mông” mà thím đang coi đang tới khúc chia ly mùi mẩn gay cấn. Nhưng giờ trong nhà đang có chiến dịch tẩy chay hàng Lọa, nên ti vi hầu như không hoạt động. Chú để cái búa cạnh nó, chú nói, hễ phát hiện ra ai coi phim Lọa, nghe nhạc Lọa là chú bửa… ti vi cho tan nát đời con… chip luôn.

Tánh chú nói là làm, ai cũng ớn. Bàn thờ nhà chú giờ chưng toàn trái cây héo, bởi trái cây mà tươi rói căng mọng chắc chắn là từ bên Lọa chở qua. Đồ chơi của thằng Tu Ti cháu nội chú bị đem bán ve chai hơn một nữa do “made in Lọa”. Thằng Sáu buộc phải cho không cái điện thoại Lọa mua có hơn một triệu mà coi được ti vi, nghe nhạc lồng lộng, nó mua lại cái di động hiệu Nó Kìa. Đem về chú Tư săm soi rồi hét lên, cha chả cái thằng Sáu, điện thoại này cũng sản xuất ở Lọa nghen mậy. Thằng Sáu mặt xanh như tàu lá, chạy đi đổi lại cái điện thoại Việt cho chắc ăn. Mấy bữa sau đọc báo thấy điện thoại nhãn Việt toàn đặt hàng gia công bên Lọa, thằng Sáu kêu chú Tư cho năm triệu, cỡ tiền đó mới mong hàng không liên quan tới đất nước ất ơ kia. Chú Tư đổ mồ hôi hột, nhưng cố bấm bụng vì những đồng bào đau khổ của mình, vì yêu nước mình nên mua điện thoại… Nhật Bản cho con nó xài.

Rắc rối đâu chỉ có vậy, cái phim Việt “Thái Sư Trần” nhưng quay cảnh bên Lọa, cả son phấn trên mặt diễn viên cũng do người Lọa phết lên. Chú Tư tức mình nói với thằng Hai, tao chống mắt coi làm phim Lý Thường Kiệt thì đi quay ở đâu, tại vì ông Kiệt này chống nước Tống, tức là tiền thân của nước Lọa, họ đâu có ngu mà cho mình qua đất họ quay phim chửi họ. Thằng Hai cười, cũng chưa biết sao à tía, tại vì phim lịch sử nước mình hay mặc nhầm quần áo của Lọa lắm, nói chuyện giống y phim Lọa nói, sao tía cự được, tía có sống ở một ngàn năm trước đâu.

Chú Tư cảm thấy ngán ngẩm lắm rồi, tối qua thím Tư mặc cái áo ngủ mỏng tang mới mua, liếc qua mà chú nóng bừng ngây ngất, ai dè áo mang mác Lọa, làm chú mất hứng quá chừng. Ngó qua ngó lại trong nhà thấy cái gì cũng của Lọa, chén ăn cơm, ly uống nước, hột gà, hột quẹt, đèn pin, tới cây đập ruồi của made in Lọa nữa là sao là sao là sao ? Chú vừa tống chúng ra ngoài đống rác vừa kêu trời.

Nhà trống trơ, vợ con chú ủ rủ, đồ Lọa bị đẩy ra khỏi nhà mang theo bao nhiêu vui thú trên đời, không phim Lọa ti vi chẳng có gì để thím coi, con Út Chín phải lén đọc mấy tờ “Nhí Nhảnh”, “Nhí Nhố” ở ngoài đường, đem về nhà chú Tư thấy trong đó toàn là hình diễn viên Lọa là chết chắc, Út Mười không có con sâu nhồi bông gòn để ôm ngủ, nó trằn trọc đêm đêm. Một bữa thằng Hai đòi đổi tên, chớ tên nó lai Lọa quá, gì mà Hà ĐạiCương, phải đổi lại là Sông LớnCứng, thằng Ba Hà Đức Minh thì đổi là Sông Nết Sáng, thí dụ vậy… Mà tía cũng phải đổi thành Sông gì đó nghen. Con đi hỏi thủ tục đổi tên rồi, đóng chín dấu, qua bốn cửa là xong, nhà mình thuần Việt. Nhưng con lo mấy cái đơn xin không biết viết sao cho nó Việt hết cỡ, thí dụ "Độc lập - tự do - hạnh phúc" thì mình viết là "một mình sung sướng thoải mái" được không ?

Chú Tư ngã vật ra chết giấc. Cũng may nhà còn sót lại chai dầu cù là nhập bên.. Lọa mới đánh gió lay tỉnh chú được. Thiệt tình !