Monday, 22 November 2010

"10 phút thôi"

Sáng nay (22/11/2010) ngồi xem họp quốc hội, rất ấn tượng cách điều hành của Chủ tịch Nguyễn Phú Trọng. Mỗi khi mời đại biểu đứng lên nêu câu hỏi là ông kèm thêm một câu: “Hỏi ngắn gọn thôi”. Khổ, đại biểu phải đại diện cho cử tri, mà cử tri thì có biết bao nhiêu bức xúc trong cuộc sống, nhỏ thì tình trạng giao thông, tình trạng leo thang của vật giá hàng ngày, mất điện, thiếu điện, lớn thì Vinashin, bô-xít Tây Nguyên, lớn nữa thì chênh lệch trong cán cân thương mại với Trung Quốc,... Mà vẫn có câu nói phải có đầu có cuối, đưa ra câu hỏi thì cũng phải tóm tắt xem tại sao hỏi như thế, vậy thì làm sao mà ngắn gọn cho được? Kể cũng có đôi khi thấy đại biểu diễn đạt hơi dài hơn cần thiết nhưng ko phải phổ biến, nên rất buồn (cười) khi nghe Chủ tịch nhấn nhá liên tục “Hỏi ngắn gọn thôi”.

Nhưng vẫn chưa buồn (cười) bằng việc Chủ tịch nhắc các thành viên Chính phủ trả lời chất vấ, ngoài câu mang tính định tính “Trả lời ngắn gọn thôi”, Chủ tịch còn liên tục nhấn thêm “Trả lời trong 10’ thôi”. Khổ, thường 3 đại biểu hỏi mới đến lượt 1 Bộ trưởng trả lời, mỗi đại biểu hỏi trung bình 2-4 vấn đề, tính trùng nhau đi nữa cũng phải có 5-8 vấn đề, lại toàn là vấn đề thiết yếu với nhân dân, đất nước, yêu cầu trả lời trong 10’ cho cả loạt, tức là trung bình mỗi vấn đề chỉ được giải đáp trong hơn 1 phút, thế thì giải trình làm sao cho rõ được, mà ko rõ thì làm sao cử tri hài lòng, yên tâm, làm sao Chính phủ nắm bắt và điều chỉnh theo ý nguyện của cử tri được

Ko thể hiểu được tại sao điệp khúc “10 phút thôi” cứ thế lặp đi lặp lại???

Thursday, 4 November 2010

Chỉ tiêu tăng trưởng 5 năm của Hà Nội và toán sơ cấp

Sáng 26/10/2010, tại phiên khai mạc ĐH Đảng bộ TP Hà Nội lần thứ XV, Chủ tịch UBND TP Nguyễn Thế Thảo cho hay Hà Nội sẽ phấn đấu để đến năm 2015, GDP bình quân đầu người đạt 4.300 USD (hiện nay là gần 2.000 USD).

Cuối bài viết có phần tóm tắt các chỉ tiêu phát triển của thành phố trong 5 năm tới, theo đó
Tăng trưởng GDP bình quân 2011-2015: 12-13%/năm; GDP bình quân/người: 4.100-4.300 USD.  
Chỉ với 1 tính toán nhỏ với kiến thức toán sơ cấp, có lẽ được dạy từ cuối cấp 2 hoặc đầu cấp 3, người ta có thể dễ dàng thấy UBND TP tự mâu thuẫn với chính mình.

Bài toán là: GDP bình quân đầu người hiện là A = $2000 (tính trội lên), nếu tăng trưởng GDP bình quân mỗi năm là x thì sau n năm, GDP đầu người sẽ là B = A*(1+x)^n

Từ đây tính ra nếu tốc độ tăng trưởng bình quân 5 năm tới là 12%, tức 0,12 thì GDP bình quân năm 2015 sẽ là: 2000*(1+0,12)^5 = $3525, còn kém rất xe mức thấp $4100 mà TP đặt ra. Tương tự, nếu tăng trưởng là 13% thì GDP bình quân năm 2015 tương ứng là $3685, cũng vẫn thấp hơn $4100 chứ chưa nói đến $4300.

Từ công thức nêu trên có thể tính x nếu biết A, B và n. Cụ thể, lấy căn bậc n của (B chia A) trừ đi 1. Theo đó, để đạt GDP bình quân $4100 vào 2015, tăng trưởng GDP trung bình sẽ phải là 15,44%; còn để đạt $4300 thì tăng trưởng phải là 16,54%.

Về kinh tế vĩ mô để đưa mức tăng trưởng từ 12-13% như TP đề ra tới mức 15,44-16,54% là vô vùng khó khăn, nhất là trong bối cảnh phát triển kinh tế hiện tại, đó là còn chưa kể tới bản thân mức 11-13% đã là rất cao so với trung bình chỉ trên dưới 7% của cả nước trong những năm gần đây.

Nhưng trên hết, lẽ ra một báo cáo quan trọng đến như vậy của UBND TP thì không nên để xảy ra lỗi sơ đẳng như đã vạch ra ở trên, nó sẽ khiến người đọc tinh ý có cảm giác báo cáo không được chuẩn bị nghiêm túc và các mục tiêu (kinh tế) đặt ra chỉ để cho có - đây chắc chắn là điều UBND TP không muốn mà người dân cũng vậy.

PS: Câu "Tăng trưởng GDP bình quân 2011-2015: 12-13%/năm" trong báo cáo của UBND TP Hà Nội không hiểu chỉ mức tăng GDP đơn thuần hay tăng bình quân trên đầu người. Các tính toán trên giả định đó là tăng bình quân đầu người. Tuy nhiên nếu chỉ là tăng GDP thuần túy thì các con số còn tệ nữa vì trong 5 năm tới dân số Hà Nội chắc chắn sẽ còn tăng.

Một góp ý nhỏ nhằm nâng cao hiệu quả họp Quốc hội

Mặc dù không theo dõi được đầy đủ và tưởng tận kỳ họp Quốc hội này nhưng hễ khi nào xem được trên TV là thấy có 2 loại hình ảnh: Một là đại biểu Quốc hội chất vấn với rất nhiều câu hỏi, mã mỗi câu hỏi, để làm rõ, có thể cần tranh luận cả tiếng đồng hồ; và hai là, thành viên Chính phủ giải trình tuy dài dòng nhưng thường thiếu trọng tâm, lảng tránh các câu hỏi chính, đôi khi khiến chủ tọa phiên họp phải nhắc nhở. Dường như tình trạng này vẫn thế bao nhiêu năm nay, đài báo cũng đã nói nhiều.

Liên hệ tới các phiên chất vấn ở House of Commons (gần như Hạ nghị viện) ở Anh, khi người chất vấn thường nêu từng câu hỏi một, ngắn gọn và rõ ràng, trực diện, và đại diện chính phủ phải trả lời cụ thể, thẳng thắn vào câu hỏi đó trước sự quan sát của toàn bộ nghị viên cũng như những người theo dõi qua truyền hình. Khi đại biểu đặt câu hỏi, hoặc khi đại diện chính phủ trả lời, thường có những đại biểu/thành viên chính phủ khác đứng lên biểu hiện sự quan tâm, đồng tình với phát biểu ấy. Đồng thời nếu câu hỏi nêu lên ngớ ngẩn, hoặc đại diện chính phủ giải trình không xác đáng, nhiều đại biểu sẽ ồ lên, thậm chí phá lên cười để biểu thị sự phản đối. Hồi ông Brown mới lên thay Tony Blair, có lẽ do bản thân vốn nói lắp, lại chưa quen trả lời chất vấn, ông Brown liên tục lắp bắp, lặp đi lặp lại câu trả lời, thái độ lùng túng lộ ra rõ rệt khiến đại biểu, người xem TV (là tôi), thậm chí cả chủ tọa phiên chất vất bò lăn ra cười. Dần dần ông Brown khá lên, nhưng những trận cười, nhưng đợt BUZZZZZZZZ phản đối ko bao giờ rời bỏ ông, cũng như không rời bỏ ông Blair, hay ông Cameron hiện tại.

Nghe qua tưởng như những phiên họp kiểu mổ bò với nhiều tràng cười, tiếng BUZZZZZ phản đối ấy toàn là vô bổ, vô chính phủ, vớ vẩn,.., nhưng không, các vấn đề trong xã hội được đưa ra mổ xẻ đến nơi đến chốn, không có sự lảng tránh, và kết quả của nó thể hiện trong sự phát triển toàn diện của nước Anh thì không khó để chứng kiến. Cũng nói luôn là câu trả lời của đại diện chính phủ không thường xuyên làm hài lòng người chất vấn nhưng là một người chứng kiến, tôi nhận thấy thường cả hai bên đều có logic của họ - logic hợp lý chứ không phải kiểu nói lấy được mà đôi khi ta gặp phải.

Nên chăng Quốc hội nước ta cũng áp dụng mô hình chất vấn - giải đáp tương tự: Đại biểu nêu từng câu hỏi một và thành viên chính phủ trả lời thẳng vào đó, từng vấn đề một. Nếu nhiều đại biểu có cùng câu hỏi thì khi một người nêu ra, các đại biểu khác có thể bấm vào một nút thể hiện sự ủng hộ, chủ tọa sẽ thông báo có, ví dụ, 58 đại biểu có cùng mối quan tâm, rồi mời thành viên chính phủ trả lời. Sau khi nghe trả lời, nếu đại biểu chưa hài lòng có thể tiếp tục chất vấn, và chỉ bằng nhũng câu hỏi xoay quanh một vấn đề cần làm rõ đó. Nếu cần, chủ tọa phiên họp có thể nhắc nhở thêm, yêu cầu đại biểu hỏi rõ hơn hay yêu cầu thành viên chính phủ đi thẳng hơn vào trả lời chất vấn. Cũng có thể bố trí để những đại biểu chưa hài lòng với câu trả lời, thay vì đứng lên và BUZZZZZ như bọn Anh béo, bấm một nút để thông báo, và chủ toạn phiên họp công bố tổng số này.

Việc bố trí cách hỏi - đáp từng vấn đề này sẽ có hai lợi ích rất rõ so với cách thức hiện tại: Thứ nhất, tiết kiệm thời gian - ví dụ kỳ họp này rất nhiều đại biểu chất vấn về Vinashin, cơ chế bấm nút ủng hộ tiết kiệm thời gian, đồng thời tạo được trọng lượng cho câu hỏi. Thứ hai, đi vào từng vấn đề một sẽ giúp thành viên chính phủ tập trung giải đáp băn khoăn của đại biểu, một mặt có thể nâng cao chiều sâu của giải trình, mặt khác nâng cao tính trách nhiệm vì dù muốn lảng tránh cũng không được.

Có thể ai đó sẽ nghĩ nếu hỏi - trả lời - truy vấn tiếp sẽ tốn kém thời gian quá thì người viết bài này trộm nghĩ, thời gian tiết kiệm được qua cơ chế bấm nút ủng hộ sẽ đủ cho hoạt động truy vấn. Vẫn với ví dụ Vinashin, nếu mỗi đại biểu giành 3' chất vấn, thì 10 đại biểu đã có tới 30' rồi, thời gian vẫn thế, mà chất lượng hỏi - đáp sẽ cao hơn nhiều.

Nhân nói với Vinashin lại thầm tiếc, giá như nhà nước bố trí được thư ký cho các đại biểu quốc hội, tốn kém có là bao...

Wednesday, 3 November 2010

Gửi em, 3/11/2010

Anh chưa từng đợi em
Trên con đường hoa sữa
Mà nghe hương chớm nở
Tưởng em ùa vào lòng

Biển cuộn sóng mênh mông
Như nối dài nhịp đập
Của ngày đêm thao thức
Hai trái tim mong chờ

Lá vàng gọi mùa thu
Mặt hồ êm đềm quá
Dẫu xa mà không lạ
Nỗi nhớ đến là dài

Mong đợi một ngày mai
Trong nắng vàng se ấm
Dưới trời thu Hà Nội
Tay trong tay...

Tuesday, 26 October 2010

Với em 1 - Hạt dẻ nóng

Em ạ,

Tối thứ 7 vừa rồi sau khi long rong trên đường cho tới khuya, anh quyết  định về nhà. Đang đi chầm chậm gần ngõ thì anh nhìn thấy một chị/em ngồi bán hạt dẻ nóng bên đường. Kể ra thì quãng đường đó có rất nhiều hàng hạt dẻ nóng, nhưng anh bị capture bởi hàng này vì nhìn khuôn mặt và đôi mắt người bán hàng buồn quá. Ko biết có phải anh tưởng tượng quá nhiều hay ko nhưng anh có cảm giác nỗi buồn ấy quá đơn giản và sâu thẳm, nỗi buồn của một sự trống vắng và cam chịu, nó tỏa ra một cách lặng lẽ,... Anh bị ám ảnh nên đã vòng xe lại mua hàng cho bạn ấy. Thay vì mua một gói hạt mang theo người, anh ngồi lại đó ăn và trò chuyện với bạn bán hàng, mời bạn ấy cùng ăn.

Chắc chả mấy khi có người ngồi lại đó nên bạn ấy cũng vui chuyện. Bạn ấy bảo chưa bao giờ có khách hàng nào ngồi ăn tại chỗ như vậy. Rồi bạn ấy nhường cho anh cái ghế gỗ thấp thấp vì anh mặc quần bò, lại đeo ba-lô trên vai ko ngồi bệt được - bạn ấy ngồi trên bậc gạch nho nhỏ bao quanh cái cây bên đường. Bạn ấy vui nữa vì trước khi anh vào (tầm gần 11h) là bạn ấy đã ngồi ko từ 9h30 tối mà ko bán được gì rồi. Bạn ấy kể chuyện nhà ở ngoài Phùng (cách chỗ bán hàng tầm 1h đi xe máy, có thể nhanh hơn nếu đi ban đêm vắng người), hàng tối bạn ấy và một chị nữa đi vào Hà Nội bán hàng, tầm 11h30-12h đêm hai chị em đèo nhau về. Bạn ấy kể cũng phải xoay đi xoay lại, chọn mãi mới được chỗ bán hàng này vì những chỗ khác đã đông người bán quá. Mà chỗ bạn ấy ngồi thì bụi kinh, sát đường mà. Kể ra thì chỗ khác cũng thế thôi, bụi bặm khắp mọi nơi.

Mà vui lắm nhé, anh ngồi đó nói chuyện được một lát thì có tới mấy khách ghé qua mua hạt dẻ nữa, làm bạn ấy hết cả hàng hạt dẻ loại to, phải gọi người chị đang bán ở chỗ khác đem hàng về bổ sung. Bạn ấy còn "khuyến mại" thêm cho anh dăm bảy hạt nữa :D Bạn ấy vui lắm vì bán được hết hàng. Anh nói đùa thế là nhờ anh tốt vía, bạn ấy cười đồng ý, đùa lại là anh thi thoảng ra đó mua hàng đi để nhờ vía tốt của anh. Bạn ấy có biết đâu nếu hôm nào cũng ngồi đó thì đến lượt chính anh cũng phải lần ra vỉa hè kiếm sống sớm :P

Nói chuyện lâu lâu rồi anh xin phép chụp ảnh bạn ấy, bạn ấy cười bảo ko chụp đâu vì xấu lắm, anh phải thuyết phục là chỉ chụp lấy dáng, cho một ý tưởng ảnh cuộc sống về đêm thôi chứ ko chụp rõ mặt, bạn ấy mới đồng ý. Thế là anh loay hoay chụp, khó phết vì ánh sáng thiếu và manual focus, nhưng cũng được 1, 2 tấm gọi là. Lúc anh chào về, bạn ấy lại cười và nhắc lại việc "nhờ vía" anh. Nhìn mọi người cười thật là vui. Nhưng làm sao để mọi người được vui cười thường xuyên nhỉ?

Wednesday, 15 September 2010

Thêm một chút về phim "Lý Công Uẩn- Đường tới thành Thăng Long"

Nhân đọc bài "Một chút về phim: Lý Công Uẩn- Đường tới thành Thăng Long" của anh Tuấn Ngọc viết một cái comment mà nó lại quá dài, thành ra tạo riêng cho nó một cái note ở đây.

Xin phép ko đồng ý với anh về cái ý chính: Mới chỉ xem trailer đã phán "giống tàu" rồi chửi bới... Tất nhiên tôi không thích văn hóa chửi bới, nhưng...

Thứ nhất, trailer thường được coi là tập hợp những hình ảnh đặc sắc nhất của bộ phim - vì nó đóng vai trò quảng cáo. Và trailer của phim này thì người xem đã kết luận: Giống hệt tàu, chỉ có thoáng qua 1, 2 hình ảnh Việt Nam (áo tứ thân thì phải) trong một vài giây. Cộng thêm thực tế trường quay, đạo diễn, diễn viên (dù là phụ), trang phục, cộng ý kiến của người trong ban cố vấn (ông Phan Cẩm Thượng) thì họ nghĩ rằng CẢ bộ phim giống tàu là hợp lý.

Thứ hai, giống tàu có sao không? Có! Anh đưa Avatar làm minh chứng cho tính sáng tạo của điện ảnh, rất đúng! Vì nó áp dụng những công nghệ chưa xuất hiện trên điện ảnh bao giờ. Nhưng có thể gọi là sáng tạo không khi một bộ phim Việt Nam mà người xem (trailer) cảm thấy y chang phim trung quốc? Những bộ phim tàu kiểu này vẫn chiếu nhan nhản hàng chục năm nay rồi, vậy cái "sáng tạo" trong phim của ta là gì?

Về mặt nghệ thuật, xem phim Việt, về lịch sử Việt thì người ta ko muốn có cảm giác như đang dùng một thứ hàng đại trà của tàu.

Về mặt tình cảm, bộ phim dự kiến được chiếu vào dịp kỷ niệm 1000 năm Thăng Long - Hà Nội, tức là ghi dấu thời gian ta bắt đầu ổn định xây dựng nhà nước độc lập sau hàng ngàn năm tàu đô hộ, nên tâm thức người xem muốn thấy một hình ảnh Việt Nam-không-phải-tàu là có thể hiểu được và đáng trân trọng.

Về mặt chính trị - xã hội, 1000 năm Thăng Long - Hà Nội là dịp một phần thế giới nhìn vào Việt Nam, tôi chắc rằng nếu ta đưa ra được 1 hình ảnh Việt Nam mang tính đặc trưng thì sẽ hay hơn là khiến họ thấy ta chỉ là 1 bản copy của tàu. Tất nhiên ta còn nhiều hoạt dộng khác, những chương trìn điện ảnh khác nhưng một bộ phim đã được tôn làm phim cho dịp đại lễ thì đánh giá nó phải khác.

Về vấn đề anh đặt ra "Nếu các vị đòi hỏi giống như đúc thời nhà Lý thì tôi thử học có ai biết mặt mũi ông vua Lý và các tướng lãnh, cũng như Hoàng hậu, tỳ thiếp... Và tôi đặt tiếp câu hỏi nếu phim thuần Việt, có bờ tre, bụi chuối, cây đa, mái đình, sống quê, rồi một kinh thành nhỏ bé, nghèo túng...thì liệu phim có hay không?", tôi thấy hơi cực đoan. Tôi ko thấy ai đòi giống như đúc thời Lý cả, mà người ta muốn thấy một cái hồn Việt Nam, còn làm sao để có hồn Việt Nam thì đó là nhiệm vụ của đoàn làm phim! Bờ tre, bụi chuối, cây đa, mái đình,.. thì sao mà ko thể thành phim hay? Ai đã xem Apocalypto sẽ chỉ thấy núi rừng cây cối và mấy anh đóng khố, cà răng căng tai chạy như điên, ai bảo phim đó ko hay? Đây mới là chỗ cần sự sáng tạo của điện ảnh chứ ko phải chỗ copy của tàu là sáng tạo điện ảnh.

Một ý quan trọng, luận điểm chính của anh (và của nhiều người phê phán những người phê phán bộ phim - tôi đọc trên diễn đàn lichsuvn.info) là “chưa xem sao biết, sao dám chê, hãy để chiếu đi đã rồi bình luận sau,…” là rất không ổn! Với ý nghĩa là phim mừng đại lễ 1000 năm Thăng Long – Hà Nội, phải có sản phẩm tương xứng. Và do đó bộ phim cần được thẩm tra trước, thông qua trailer, thông qua ban gì đó của chính quyền, và thông qua chính sự lên tiếng của đoàn làm phim nữa – tôi chưa thấy phần cuối này. KHÔNG THỂ áp dụng cái kiểu “cứ làm đi, sai thì sửa” ở đây được: Nếu cứ đưa phim vào chiếu rồi hết dịp đại lễ mới đồng loạt kết luận nó là hàng tàu thật thì bây giờ có quay lùi thời gian để ko chiếu nó được ko, có tẩy khỏi đầu óc người xem cảm giác bị lừa được ko, có tẩy khỏi óc bạn bè quốc tế ý nghĩ Việt Nam chỉ là một bản copy của tàu được ko...?

Cuối cùng, ban thẩm định gì đó (tôi ko nhớ tên chính thức) đã chính thức thừa nhận và yêu cầu cắt bỏ, chính sửa bớt các chi tiết, hình ảnh thuần tàu. Tôi chắc rằng phần còn lại sẽ vẫn lai căng chán, nhưng ít ra nó cũng chứng tỏ những bức xúc của cộng đồng mạng là đúng đắn.

Sunday, 12 September 2010

Suy nghĩ thoáng qua chuyện trung - Nhật cãi nhau

Vụ va chạm trên biển giữa 1 tàu cá của trung quốc với 2 tàu tần tra của Nhật đã trở nên căng thẳng ngoài mức tưởng tượng khi trung quốc quyết định hoãn đàm phán Biển Hoa Đông với Nhậtlần thứ 4 Đại sứ Nhật tại trung quốc bị triệu đến để yêu cầu phía Nhật thả tàu cá và ngư dân trên tàu.

Nhìn thoáng qua vụ này có thể thấy thái độ trung quốc rất hung hăng, từ dân đến quan. Tàu cá mà nó dám chủ động đâm méo tàu tuần tra của người ta thì khiếp quá, lại ko chỉ 1 mà tới 2 lần. E rằng bọn "ngư dân" này là lính tàu cải trang cũng như mấy cái ngư chính là tàu chiến cải trang vậy. Còn bọn quan tàu thì thôi rồi, nó phản ứng ngay, liên tục và ngày càng quyết liệt, chẳng hề nể gì Nhật là cường cuốc kinh tế, công nghệ lớn thứ 2 thế giới, lại ở rất gần nó.

Thành ra dù ai có ghét tàu cũng buộc phải công nhận nó mạnh mẽ bảo vệ công dân, thế giới nhìn vào cũng thấy quốc thể của nó được bảo vệ. Đây hẳn là 1 lý do khiến máy tauy "ngư dân" kia - dù là lính cải trang hay ko - dám hành xử ghê gớm đến vậy.

Ghét nó mà không khinh được nó!

Thursday, 9 September 2010

Tuổi Trẻ: Tàu lạ nổ súng làm chết người trên biển

Hiện bài gốc trên Tuổi Trẻ tại địa chỉ http://tuoitre.vn/Chinh-tri-Xa-hoi/399454/Tau-la-no-sung-lam-chet-nguoi-tren-bien.html đang báo lỗi không hiển thị được nhưng bản cache của Google vẫn còn lưu. Dưới đây là copy bản cache: 

Tàu lạ nổ súng làm chết người trên biển
TTO - Ngày 7-9, nguồn tin từ Viện Kiểm sát nhân dân tỉnh Kiên Giang cho biết đã có báo cáo sơ bộ về vụ nổ súng làm chết người trên vùng biển chồng lấn giữa Việt Nam và Indonesia (thuộc nam biển Đông).
Trước đó, Khoảng 19g ngày 4-9, tàu thu mua hải sản KG 90269 TS do tài công Huỳnh Văn Hải điều khiển cùng với 13 ngư phủ khi đang đi trên vùng biển chồng lấn giữa Việt Nam và Indonesia để thu mua hải sản thì phát hiện một tàu lạ tiến về phía tàu của anh Hải.
Khi hai tàu chạy song song, cách nhau khoảng 20-30m thì bất ngờ phía tàu lạ bắn về phía tàu của anh Hải. Anh Hải tăng tốc và chạy thoát nhưng vụ nổ súng đã làm ông Lê Tấn Phong (45 tuổi, phường Vĩnh Quang, thành phố Rạch Giá, Kiên Giang) bị trúng đạn và tử vong.
T.THÁI- N.M.SƠN
 ------------------------------------

Monday, 2 August 2010

"Từ ngữ địa phương" của Phó Thủ tướng Nguyễn Sinh Hùng

Ở cuối bài viết "Đường sắt cao tốc: Chính phủ - Quốc hội không 'lệch pha'" đăng trên VietnamNet ngày 20/7/2010, trước phản ứng chưa hài lòng của Chủ nhiệm Ủy ban Quốc phòng - An ninh Quốc hội Lê Quang Bình về cách nói, phong thái, ngôn ngữ của PTT Nguyễn Sinh Hùng, Bộ trưởng, Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc giải thích: "Tôi không muốn bênh vực Phó Thủ tướng nhưng đó cũng là cách dùng các từ ngữ địa phương".

Monday, 26 July 2010

26/7/2010 - Hẫng...

Vì sau bao nhiêu ngày làm việc vất vả, thức đêm thức hôm, quên ăn quên ngủ, đau đầu mệt óc,... giờ tự nhiên không còn nó để làm nữa...

Vì nhịp sống "ngủ dậy - lên lab - đêm về nấu ăn" tự nhiên có thể bị ngắt đi mà chưa có một nhịp sống khác thay vào...

Vì chỗ ngồi hàng ngày, hành lang quen thuộc giờ có thể không được/phải gặp lại hàng ngày...

Vì tự dưng một ngày, những bạn bè thân thuộc đã ở bên trong một thời gian dài thoắt cái đã cách rất xa... Ở đây dù không gặp nhưng vẫn có cảm giác là gần, cần là gọi, gọi là có, còn bây giờ...

Vì đã gần 5 năm với biết bao nhiêu chữ "giá như" cuối cùng cũng đã gần trôi qua... Nhìn lại những gì được, mất có lẽ chưa thể đầy đủ ngay lúc này nhưng vẫn đó cảm giác ngậm ngùi...

Vì....